Bài viết

TRƯỜNG SƠN - NGUỒN KÝ ỨC BẤT TẬN 1 Ngầm Xơi - Một công trình giao thông nằm trên đường Trường Sơn thuộc địa phận xã CaDy, huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam do Bộ đội Công binh Trường Sơn thi công

Ninh Bình20/05/2026Trần Minh Quân (xã Gia Viễn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài thơ “GỬI EM CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN” đã đánh thức ký ức một thời của bao Chiến sỹ Trường Sơn và đặc biệt là những Nữ Chiến sỹ Công binh Trường Sơn ngày ấy…
Với CCB Hoàng Đại Nhân - Anh ấy không phải là lính Trường Sơn mà chỉ là một anh lính chiến đã từng đi qua con đường này, đơn vị của anh là một đơn vị chủ lực hoạt động trên chiến trường Khu 5 và từng tham gia chiến dịch giải phóng Thượng Đức và cả những trận chiến Đắc Tô, Tân Cảnh… Có lẽ cái huyền thoại của đường Trường Sơn đã hút hồn anh để rồi trong cả hàng trăm tác phẩm thơ nghiệp dư của mình anh đã thổi hồn Trường Sơn vào không ít trong những trang thơ ấy - Nói như vậy có lẽ vẫn chưa “tả” hết nỗi niềm yêu mến Trường Sơn của CCB Hoàng Đại Nhân bởi nhiều năm trước khi được bạn bè Facebook giới thiệu với mình về Trang Thông tin Trường Sơn, CCB Hoàng Đại Nhân đã tìm đến nó, say mê nó để rồi anh đã rất ấn tượng với chuyên mục “Thơ văn hội viên” và anh đã gửi vào đây hàng chục bài thơ mang đầy hình bóng của Trường Sơn… Vẫn chưa đủ - Khi nhận được thông tin Hội Truyền thống Trường Sơn - đường Hồ Chí Minh Việt Nam thành lập “Hội Văn học Nghệ thuật Trường Sơn” CCB Hoàng Đại Nhân đã tự nguyện làm đơn xin gia nhập và anh còn trở thành hội viên sáng lập của Hội này.


Trong lần CCB Hoàng Đại Nhân chia sẻ trên trang Facebook cá nhân của mình với cảm nhận về bài thơ “GỬI EM CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN” của Chu Công Dâu - CCB Hoàng Đại Nhân đã ứng tác:

Lối cũ bên anh, còn bao người khác


Sẽ cùng em từng chia sẻ ngọt bùi


Cái ngầm Xơi thời con lũ cuộn trôi


Công Dâu Chu nhớ em hoài từ đó


Ở đây chắc tác giả Hoàng Đại Nhân đã hóa thân mình vào khổ thơ của Chu Công Dâu:


“…Cứ ngắm con đường, cứ ngắm hàng cây


Và nhớ nhất cái cua vòng quanh núi


Bên cua ấy em biết là anh đợi


Có một chiều sông Cái để thương nhau…”

Và rồi đôi vần cảm tác của tác giả Hoàng Đại Nhân đã qua trang Facebook bay sang nước Nga xa xôi - Nơi đó có Nữ Chiến sỹ Trường Sơn Bích Ngọc Lê, một CCB Trường Sơn Sư đoàn 471 năm xưa. Để rồi Bích Ngọc Lê đã “bị” chạm vào ký ức một thời của chị - Cái ký ức mà bấy lâu chị luôn canh cánh muốn rời xa cái phương trời Âu xa lạ này để được trở về với đất mẹ, ở nơi ấy có bao người thân và bao đồng đội của chị đang chờ đón ngày chị trở về để hàng ngày họ được bên nhau cùng hâm nóng niềm ký ức Trường Sơn và sưởi ấm cho nhau những nghĩa tình đồng đội… Và rồi cũng chẳng nén được cảm xúc - Từ Matxcova Bích Ngọc Lê đã chia sẻ trên trang Facebook cá nhân của mình đôi vần cảm tác nối với cảm xúc của Hoàng Đại Nhân rằng:

Nhớ lắm chứ vùng Ba zan đất đỏ


Đã một thời dưới nắng gió vượt sông


Đất Quảng Nam Ngầm Xơi cả quả boòng


Em nhớ mãi trái loòng boong thuở ấy


Trèo lên núi chiều nào anh cũng vậy


Khoác chiếc gùi lên rẫy hái cho em


Trên cao nhìn xuống ai thấy chẳng thèm


Công Dâu Chu nhớ em không thế nhỉ ...?

Thật thú vị chỉ có thế thôi mà những mảnh ghép của ký ức một thời Trường Sơn đến từ Hoàng Đại Nhân; Chu Công Dâu và Bích Ngọc Lê đã nối với nhau để thành một “liên khúc” thơ đa tác giả, ăn ý hòa quyện với nhau chẳng chút lỗi vần luật đã được ra đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn