TRƯỜNG SƠN – NƠI TÔI BIẾT THẾ NÀO LÀ HY SINH
Chưa cần ra đến mặt trận, Trường Sơn đã dạy người lính trẻ thế nào là hy sinh.
Có những người ngã xuống ngay trên con đường hành quân, chưa kịp nghe một tiếng súng của chiến trường. Trường Sơn lặng lẽ ghi nhận những sự hy sinh như thế.
Phạm Duy Đô từng chứng kiến đồng đội gục xuống vì sốt rét ác tính. Có người trượt chân xuống vực trong đêm mưa. Có người trúng bom khi đang mở đường. Họ ra đi rất nhanh, không kịp để lại lời trăng trối.
Mỗi lần chôn cất đồng đội, đoàn quân chỉ kịp dừng lại rất ngắn. Một nắm đất, một cành lá, một lời hứa thầm lặng rồi lại lên đường. Không phải vì vô tình, mà vì chiến tranh không cho phép dừng lâu.
Chính trên Trường Sơn, Phạm Duy Đô hiểu rằng hy sinh không phải lúc nào cũng đi kèm hào quang. Có những hy sinh âm thầm đến mức không ai biết tên, không ai nhớ mặt.
Nhưng chính những hy sinh ấy đã mở đường cho chiến thắng. Và Trường Sơn – với ông – mãi mãi là nơi ông học được bài học lớn nhất đời người lính: tổ quốc được dựng lên từ những mất mát lặng thầm.


