Trường Sơn – Tọa Độ Lửa
Hai năm sau. Ngã ba Đồng Lộc.
Nơi đây không còn khái niệm ngày hay đêm, chỉ có tiếng bom gầm rú và khói bụi mù trời. Thành giờ đã là một chiến sĩ thông tin dày dạn sương gió, làn da sạm đen vì nắng gió dải đất miền Trung, đôi mắt thêm phần can trường.
Đơn vị của Thành đóng quân gần trận địa của các cô gái thanh niên xung ngoại. Giữa những loạt bom tọa độ khốc liệt, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng tinh thần của họ thì chưa bao giờ tắt lửa. Ban ngày đào lấp hố bom, thông đường cho xe qua; đêm xuống, họ lại ngồi bên nhau dưới hầm chữ A, chia nhau mẩu lương khô hay ngụm nước suối thông hành.
Một buổi chiều lặng gió hiếm hoi giữa hai trận bom, Thành gặp Cúc — cô tiểu đội trưởng thanh niên xung phong quê Hà Tĩnh. Cúc đang ngồi vá lại chiếc áo bạc màu dưới bóng một cây vương gục vì bão đạn.
"Anh Thành, nghe nói anh là sinh viên thủ đô, biết làm thơ hả anh?" Cúc ngẩng lên cười, nụ cười rạng rỡ bất chấp những vệt nhọ nồi còn dính trên má.
Thành mỉm cười, rút từ trong túi áo ngực cuốn sổ tay bọc nilon — kỷ vật của Hà ngày ra ga. Anh đọc cho Cúc và mấy cô gái vừa ùa tới nghe những vần thơ viết vội trên đường hành quân:
"Đất nước hành quân qua những tọa độ lửa Tuổi hai mươi gửi lại những cung đường Máu có đổ cho hồi sinh cây lá Cho ngày về rực rỡ sắc hoa hương..."
Tiếng vỗ tay giòn giã vang lên giữa đại ngàn Trường Sơn. Họ cười, nụ cười của những người trẻ tuổi biết mình đang sống những ngày đẹp nhất, dù đó là những ngày gian khổ nhất.



