Cựu chiến binh

TRƯỞNG THÀNH TỪ KỶ LUẬT VÀ NHỮNG NGÀY THÁNG RÈN LUYỆN

Nhập ngũ cuối thập niên tám mươi, bác Phạm Văn Lâm tham gia quân đội trong giai đoạn đất nước chuyển mình sang thời kỳ đổi mới. Trên cương vị chiến sĩ làm nhiệm vụ huấn luyện, bảo vệ và xây dựng đơn vị, bác cùng đồng đội bền bỉ rèn luyện trong kỷ luật nghiêm minh. Câu chuyện là hồi ức sâu lắng về sự trưởng thành của người lính trong thời hoa lửa còn vang dư âm.

Thanh Hóa28/12/2025Hoàng Thị Hoa (Trường Th&THCS Hoằng Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Phạm Văn Lâm vào một buổi sáng sớm, khi làng quê còn yên ắng. Bác nói chuyện chậm rãi, ánh mắt điềm tĩnh, toát lên phong thái của người từng trải qua nhiều năm sống trong môi trường kỷ luật quân đội.

Bác Phạm Văn Lâm sinh năm 1967. Năm 1988, khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi, bác nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước đã hòa bình, đang từng bước đổi mới, nhưng quân đội vẫn giữ vai trò nòng cốt trong việc bảo vệ Tổ quốc và giữ vững trật tự, kỷ cương xã hội.

Bác được biên chế vào đơn vị làm nhiệm vụ huấn luyện và bảo vệ đơn vị. Những ngày đầu quân ngũ, điều khiến bác nhớ nhất là kỷ luật nghiêm ngặt. Sinh hoạt đúng giờ, học điều lệnh, luyện tập thao trường, mọi việc đều phải chính xác. “Sai một động tác nhỏ cũng bị nhắc nhở ngay,” bác kể.

Những buổi huấn luyện ngoài thao trường diễn ra liên tục dưới nắng gắt hoặc mưa phùn. Đôi chân phồng rộp, mồ hôi thấm ướt áo, nhưng không ai được phép bỏ cuộc. Chính trong những ngày tháng ấy, bác và đồng đội học được cách vượt qua giới hạn của bản thân.

Ngoài nhiệm vụ huấn luyện, bác còn tham gia trực gác, bảo vệ khu vực đóng quân. Những ca trực đêm yên tĩnh nhưng không hề nhẹ nhàng. Trong bóng tối, người lính phải giữ đầu óc tỉnh táo, sẵn sàng xử lý mọi tình huống bất ngờ.

Bác nhớ mãi những ngày tăng gia sản xuất cùng đơn vị. Trồng rau, chăm gà, cuốc đất sau giờ huấn luyện không chỉ giúp cải thiện bữa ăn mà còn tạo nên sự gắn bó giữa anh em. “Những lúc đó, chúng tôi coi nhau như người nhà,” bác nói.

Một kỷ niệm sâu sắc với bác là lần tham gia huấn luyện dã ngoại dài ngày. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, ăn uống đạm bạc, ngủ nghỉ ngoài trời, nhưng cả đơn vị vẫn chấp hành nghiêm kỷ luật, hoàn thành nhiệm vụ đúng kế hoạch. “Qua những đợt như vậy, mình thấy bản thân trưởng thành lên rất nhiều,” bác hồi tưởng.

Năm 1993, bác Phạm Văn Lâm xuất ngũ, trở về địa phương. Với quá trình phục vụ nghiêm túc, tinh thần trách nhiệm cao và hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, bác được trao tặng Kỷ niệm chương Cựu chiến binh Việt Nam.

Khi được hỏi điều gì còn đọng lại sâu sắc nhất sau quãng đời quân ngũ, bác trầm ngâm rồi nói: “Là kỷ luật. Nhờ quân đội mà tôi sống có nguyên tắc, biết chịu trách nhiệm với bản thân và gia đình.”

Câu chuyện của bác Phạm Văn Lâm khép lại nhẹ nhàng nhưng đầy dư âm, để lại hình ảnh một người lính hậu chiến trưởng thành từ kỷ luật, góp phần xây dựng cuộc sống ổn định cho quê hương trong thời kỳ đổi mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRƯỞNG THÀNH TỪ KỶ LUẬT VÀ NHỮNG NGÀY THÁNG RÈN LUYỆN | Câu chuyện thời hoa lửa