Trường THCS Đồng Sơn (2)
Viết tiếp những câu chuyện thời hoa lửa( C2 DS)
Lịch sử của dân tộc ta là những trang sử vàng trói lọi. Khi nhắc đến những trang sử của đồng bào dân tộc ta, ta không khỏi liên tưởng đến những anh hùng, liệt sĩ đã để bảo vệ nền độc lập của dân tộc. Trong đó, cũng không thể thiếu những anh hùng còn nhỏ tuổi, bỏ qua cả tuổi thơ, thanh xuân để bước vào bom đạn, hiểm nguy dành lại nền độc lập, trong số ấy, có lẽ người đã để lại trong em nhiều cảm xúc nhất đó là chị Võ Thị Sáu.
Chị Võ Thị Sáu sinh năm (1933- 1952). Quê chị thuộc xã Phước Thọ, tổng Phước Hưng Hạ (nay thuộc xã Đất Đỏ, thành phố Hồ Chí Minh). Cha chị là ông Võ Văn Hợi, mẹ là bà Nguyễn Thị Đậu. Anh trai của chị đã tham gia hoạt động cách mạng từ rất sớm. Chính nhờ đó, đã hun đúc nuôi dưỡng ý trí người con gái ấy, trở nên mạnh mẽ, dũng cảm, sẵn sàng tham gia kháng chiến trống quân Pháp.
Cuối năm 1945- đầu năm 1946, thực dân Pháp quay trở lại chiếm các địa bàn thuộc tỉnh Bà Rịa, lần 2 trong đó có huyện Đất Đỏ. Khi đó chị mới tròn 13 tuổi. Chúng giết người, cướp của, đàn áp nhân dân ta. Chứng kiến tội ác của thực dân Pháp, trong lòng chị đã hình thành long căm thù giặc sâu sắc . Lúc ấy, chị đành bỏ dở việc học, ở nhà phụ giúp ba mẹ kiến sống và âm thầm, bí mật tiếp tế cho các anh đang công tác trong chi đội Giải phóng quân của tỉnh Bà Rịa. Đến giữa năm 1946, chị theo anh trait rai là Võ Văn Me vào khu kháng chiến và trở thành liên lạc viên của đội Công an xung phong Đất đỏ.
Năm 1947, chị chính thúc trở thành đội viên của đội Công an xung phong đất đỏ từ khi 14 tuổi. Từ đó, chị tham gia nhiều trận tập kích bằng lưu đạn, ám sát các sĩ quan người pháp và những người công tác với thực dân pháp bị xem là việt gian. Dù còn nhỏ tuổi , nhưng chị rất can đảm , ngan dạ , hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Ngày 14/7/1948, chị đã dũng cảm dùng lựu đạn tập kích cuộc mít tinh do địch tổ chức. Làm hương chức việt cộng tác đắc lực với quân Pháp bị thương. Khiến chúng vô cùng lo sợ và ráo rít sanh lùng chị .
Tháng 12 năm 1949, trong 1 truyến công tác, chị đã xa vào tay giặc. Hơn 1 tháng bị giam dữ tại nhà tù đất đỏ, địch dùng nhiều thủ đoạn tra tấn giã man , nhưng chúng vẫn không lấy được lời khai nào của chị . Sau đó chúng đưa chị về khám chí hoà. Mặc dù không có đủ bằng chứng, thực dân Pháp và tay sai, vẫn kết án tủu hình và đầy chị vào côn đảo



