Người có công giúp đỡ cách mạng

Trường THCS Đồng Sơn viết tiếp câu chuyện thời hoa lửa (1)

Thế hệ trẻ trường THCS Đồng Sơn xin viết tiếp những câu chuyện thời hoa lửa:

Bắc Ninh04/03/2026Nguyễn Phương Trang (THCS Đồng Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Mà lòng phơi phới dậy tương lai.”

Những câu thơ của Tố Hữu đã trở thành lời hiệu triệu thiêng liêng, khắc họa tinh thần tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Giữa lớp lớp thanh niên ấy, có ông Thân Văn Mười – người con Bắc Ninh, đã hiến dâng cả tuổi trẻ cho đất nước bằng trái tim rực lửa và ý chí kiên cường.

Ông Thân Văn Mười sinh ngày 26/6/1948 (thực tế 1949). Khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến ác liệt, ông mới 16 tuổi nhưng đã can đảm xung phong nhập ngũ, dù chưa đủ tuổi theo quy định. Đó là minh chứng cho lòng yêu nước cháy bỏng, cho khát vọng được góp sức thay đổi vận mệnh dân tộc. Ngày 15/6/1965, ông khoác lên mình màu áo lính, mang theo niềm tin và lý tưởng cao đẹp.

Những ngày đầu quân ngũ, ông được đào tạo về vô tuyến điện – một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, bởi nó nối liền hậu phương với tiền tuyến, giúp chỉ huy nắm bắt tình hình chiến sự. Tháng 12/1966, ông cùng đồng đội sang Lào, vừa học tập vừa thực hiện nhiệm vụ quốc tế. Trong một trận phục kích tại Nam Lào năm 1968, ông đã trải qua khoảnh khắc sinh tử. Khi đang làm nhiệm vụ thông tin, tiếng súng bất ngờ vang lên dữ dội, khói lửa mù mịt. Hai viên đạn xuyên qua thân trái, xé rách áo, thắt lưng, máu tuôn ra như suối. Ông ngã xuống, hơi thở dồn dập, mắt hoa lên vì mất máu, toàn thân run rẩy. Trong khoảnh khắc ấy, ông nghĩ mình sẽ chết. Nhưng bản năng sinh tồn và ý chí người lính thôi thúc ông bò ra đồi, từng động tác chậm chạp, đau đớn như xé nát cơ thể. Đồng đội Lào đi gọi dân cứu giúp, còn ông nằm đó, máu thấm đỏ đất rừng, từng cơn đau nhói khiến ông gần như ngất lịm. Người dân khiêng ông đi, nhưng mới nửa đường đã gặp đơn vị Việt Nam. Ông được băng bó sơ cứu rồi đưa ra trạm xá. Ca mổ lấy đạn diễn ra trong điều kiện y tế thiếu thốn, một viên đạn vẫn còn sót lại trong thân trái, trở thành dấu tích vĩnh viễn của chiến tranh.

Sau phẫu thuật, ông nghỉ một tháng, nhưng sốt rét và bệnh vặt liên miên khiến sức khỏe suy yếu. Dù vậy, ông vẫn tiếp tục phục vụ trong Đoàn bộ 559, tham gia nhiều chiến dịch lớn, tiêu biểu là 72 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị với chức vụ Đài trưởng 15 OH. Những đường dây vô tuyến điện do ông phụ trách đã nối liền hậu phương với tiền tuyến, góp phần làm nên chiến thắng. Trong những năm tháng ấy, ông kết thân với đồng chí Nguyễn Văn Thư (quê Ninh Bình), cùng chung lý tưởng và được ông giới thiệu kết nạp Đảng vào tháng 2/1973. Ông cũng ấn tượng với Vương Văn Hội (quê Quảng Bình), nhỏ con nhưng là tay súng giỏi, bảo vệ pháo đài kiên cường. Và ông không bao giờ quên những người lính quốc tế Lào đã sát cánh cùng mình trong trận phục kích, một người bị thương ở đùi, một người vẫn cầm chắc khẩu AK để bảo vệ đồng đội.

Sau giải phóng miền Nam năm 1975, ông được bổ nhiệm làm Phó Chủ tịch xã, rồi trở về địa phương tháng 2/1976 sau hơn 10 năm quân ngũ. Hiện nay, ông sống tại tổ dân phố Phấn Sơn, phường Tiền Phong, tỉnh Bắc Ninh, vẫn giữ ngọn lửa yêu nước trong tim, thường kể lại ký ức chiến đấu cho thế hệ trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn