Trường THCS Mỹ Phương- chi đội 7A

DẤU ẤN MỘT THỜI HOA LỬA
Hôm nay, tập thể lớp 7a (Trường THCS Mỹ Phương) chúng em vô cùng vinh dự và xúc động khi được lắng nghe câu chuyện chân thực, hào hùng về một thời chiến tranh oanh liệt nhưng cũng đầy gian nan, mất mát của một cựu chiến binh – thương binh– bệnh binh– một người lính đã từng chiến đấu quên mình vì Tổ quốc trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Đó là câu chuyện về ông Lục Kim Viện, sinh ngày 10 tháng 10 năm 1949 tại Mỹ Phương – Chợ Rã – Bắc Thái (nay là Xã Thượng Minh- Tỉnh Thái nguyên). Cuộc đời người lính của ông là bản hùng ca kéo dài suốt 6 năm trên những chiến trường ác liệt nhất: Trường Sơn, Đường 9 – Khe Sanh và Nam Lào – những địa danh đã đi vào lịch sử dân tộc với biết bao máu xương và ý chí kiên cường.
Tháng 4 năm 1968, khi vừa tròn 19 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – ông đã gác lại những ước mơ riêng, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Đảng và Bác Hồ, xách ba lô lên đường nhập ngũ tại Thái Nguyên. Không chần chừ, không do dự, chàng thanh niên năm ấy đã chọn con đường ra trận, sẵn sàng đối mặt với bom đạn, gian khổ để bảo vệ Tổ quốc.
Ngay trong năm 1968, ông hành quân vào Trường Sơn – tuyến lửa khốc liệt, nơi “mưa bom bão đạn” ngày đêm. Tại đây, ông tham gia chiến đấu ở mặt trận Đường 9 – Khe Sanh. Trong môi trường chiến tranh khắc nghiệt, ông luôn là người lính hăng hái, dũng cảm, sống chan hòa với đồng đội, nêu cao tinh thần trách nhiệm và ý chí chiến đấu kiên cường.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Với những phẩm chất và đóng góp nổi bật, ngày 23 tháng 7 năm 1970, ông vinh dự được kết nạp vào Đảng tại Chi bộ E3BT33, Đoàn 559 trên tuyến đường Trường Sơn. Đó không chỉ là niềm tự hào cá nhân mà còn là minh chứng cho bản lĩnh và lý tưởng cách mạng vững vàng của người lính trẻ.
Từ năm 1971 đến năm 1972, ông tiếp tục chiến đấu tại chiến trường Nam Lào – một trong những chiến trường ác liệt nhất thời bấy giờ. Trong những trận đánh khốc liệt, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ông đã bị thương nặng và mất đi một cánh tay. Đó là mất mát lớn lao, là dấu tích đau thương của chiến tranh, nhưng cũng là minh chứng sống động cho tinh thần chiến đấu quên mình vì Tổ quốc.
Đến năm 1973, ông được đưa ra Bắc điều trị. Dù mang trên mình thương tật, ông vẫn giữ vững ý chí, nghị lực của người lính Cụ Hồ. Trong suốt những năm tháng từ 1968 đến 1972, ông đã đạt được nhiều thành tích xuất sắc, được trao tặng nhiều bằng khen, giấy khen trong quân đội. Đặc biệt, ngày 30 tháng 7 năm 1985, ông vinh dự được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất – phần thưởng cao quý ghi nhận những cống hiến to lớn của ông cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Câu chuyện của ông Lục Kim Viện không chỉ là ký ức về một thời chiến tranh ác liệt, mà còn là ngọn lửa truyền thống, thắp sáng trong lòng thế hệ trẻ hôm nay lòng biết ơn sâu sắc đối với cha ông. Những hy sinh thầm lặng mà lớn lao ấy đã đổi lấy nền hòa bình, độc lập mà chúng ta đang được hưởng.
Là thế hệ học sinh hôm nay, chúng em càng thêm tự hào về lịch sử dân tộc, ý thức rõ hơn trách nhiệm của mình trong học tập, rèn luyện và cống hiến. Chúng em nguyện tiếp bước truyền thống anh hùng, sống có lý tưởng, có trách nhiệm, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.
Xin trân trọng cảm ơn ông Lục Kim Viện – người đã mang đến cho chúng em một câu chuyện lịch sử sống động, chân thực và đầy cảm hứng. Những lời kể của ông sẽ mãi là hành trang quý báu, tiếp thêm động lực để chúng em vững bước trên con đường phía trước.



