Bài viết

Trương Thị Bé – Người mẹ Việt Nam anh hùng của mảnh đất Hùng Vương

Gia Lai14/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trương Thị Bé sinh ra vào đầu năm 1919, giữa lúc thực dân Pháp đẩy mạnh cuộc khai thác thuộc địa lần thứ hai, trong một gia đình nông dân nghèo tại vùng Cam Lộ, Hùng Vương. Tuổi thơ của mẹ gắn liền với cảnh cơ cực, đói nghèo: cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, làng xóm tiêu điều, ngày ngày phải chứng kiến cảnh lính Pháp và bọn tay sai áp bức, đè nén nhân dân.

Sống trong hoàn cảnh ấy, Trương Thị Bé sớm nuôi trong lòng tinh thần yêu nước và ý thức căm thù giặc sâu sắc. Là một người phụ nữ giàu lòng yêu nước, mẹ tích cực tham gia các hoạt động cách mạng tại địa phương, đặc biệt là phong trào phụ nữ khu vực Sở Dầu. Mẹ được giao nhiệm vụ tuyên truyền, vận động chị em đấu tranh chống sưu cao thuế nặng, chống đi phu đi lính, chống áp bức bóc lột. Với tinh thần hăng hái, không quản hiểm nguy, mẹ đã góp phần quan trọng vào phong trào cách mạng, đến mức bọn thực dân phải gọi mẹ bằng cái tên “Trương Thị Lớn” như một sự dè chừng.

Giữa năm 1944, mẹ xây dựng gia đình với ông Nguyễn Văn Sơn – một đảng viên cộng sản từ năm 1930, hoạt động trong phong trào công nhân Nhà máy Xi măng Hải Phòng. Ông Sơn cùng đồng đội đã tham gia nhiều cuộc đấu tranh của công nhân như đình công, chống cúp lương, chống đánh đập, đòi quyền sống chính đáng cho người lao động.

Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, hai vợ chồng mẹ tích cực tham gia lao động sản xuất, đồng thời tiếp tục đóng góp cho phong trào cách mạng ở địa phương. Năm 1946, mẹ sinh con trai đầu lòng – anh Nguyễn Sơn Hà. Cái tên ấy mang theo niềm hy vọng, niềm tin của gia đình vào một tương lai hòa bình, độc lập.

Trong những năm kháng chiến chống Pháp, mẹ tiếp tục làm công nhân tại Sở Dầu, đồng thời tham gia vận động phụ nữ đấu tranh, nuôi giấu cán bộ, bảo vệ cơ sở cách mạng. Ngày 13-5-1955, khi những tên lính Pháp cuối cùng rút khỏi Hải Phòng, mẹ rơi nước mắt hạnh phúc – giọt nước mắt của người đã góp phần chứng kiến và đồng hành cùng thắng lợi của dân tộc.

Hòa bình lập lại, mẹ nghỉ làm và dành trọn tâm sức chăm lo cho con ăn học. Anh Nguyễn Sơn Hà lớn lên, học tập tại Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh gác lại giảng đường, tình nguyện nhập ngũ, tham gia bộ đội phòng không bảo vệ bầu trời Thủ đô.

Ngày 22-8-1967, trong một trận chiến đấu ác liệt tại xã Bồ Đề, Long Biên, Hà Nội, anh Nguyễn Sơn Hà đã anh dũng hy sinh. Mẹ Trương Thị Bé mất đi người con duy nhất, nỗi đau ấy như xé lòng, nhưng mẹ vẫn nén lại, tiếp tục sống và cống hiến, trở thành chỗ dựa tinh thần cho gia đình.

Không chỉ chịu mất mát lớn về con, mẹ còn phải gánh vác chăm sóc chồng trong hoàn cảnh tuổi già và bệnh tật. Sau khi chồng qua đời, mẹ trở về quê ngoại Hùng Vương, nương tựa vào bà con xóm làng, sống cuộc đời giản dị, thanh bạch nhưng giàu tình nghĩa.

Dù trải qua nhiều đau thương, mất mát, mẹ Trương Thị Bé vẫn giữ vững phẩm chất kiên cường, nhân hậu, luôn động viên con cháu sống tốt, noi gương cha anh, tiếp nối truyền thống cách mạng. Với những hy sinh to lớn cho Tổ quốc, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.

Cuộc đời mẹ là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến – âm thầm, bền bỉ, giàu đức hy sinh, góp phần làm nên độc lập, tự do cho dân tộc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn