TRƯƠNG THỊ DIÊN: ĐÓA HOA THÉP GIỮA TỌA ĐỘ LỬA
TRƯƠNG THỊ DIÊN: ĐÓA HOA THÉP GIỮA TỌA ĐỘ LỬA
Này con, con có thấy cái nắng gió của Quảng Bình mình không? Nó khắc nghiệt nhưng cũng chính nó đã trui rèn nên những con người có ý chí như sắt đá. Hôm nay, bố kể con nghe về một "huyền thoại sống" của quê hương mình – Nữ y tá Trương Thị Diên, người con ưu tú của xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch.
Thời đó, quê mình được gọi là "tuyến lửa". Bom đạn Mỹ cày xới từng tấc đất, không một chỗ nào là không có dấu vết của chiến tranh. Nhưng con biết không, khi tiếng còi báo động vang lên, mọi người tìm nơi trú ẩn, thì dì Diên lại làm điều ngược lại. Dì không cầm súng trực tiếp trên mâm pháo, nhưng dì là người "xông pha" nhất. Dì cứ thế, đeo túi cứu thương, ngược dòng bom đạn mà lao thẳng về phía những cột khói đen kịt.Có những trận đánh ác liệt năm 1965, máy bay Mỹ trút bom như xối xả xuống bến phà. Giữa tiếng nổ đinh tai nhức óc, dì một mình băng qua những hố bom còn nóng hổi, dùng đôi tay gầy guộc bới từng tấc đất để cứu sống anh em chiến sĩ. Có lần, bom nổ ngay cạnh hất tung cả dì và thương binh, nhưng dì vẫn gượng dậy, lấy thân mình che chắn cho đồng đội. Quân dân Quảng Bình lúc bấy giờ phải thốt lên: "Cô Diên chính là lá chắn sống của chúng ta!". Đó chính là bản lĩnh của người phụ nữ Việt Nam mình đấy con ạ.Năm 1966, dì Diên vinh dự đại diện cho tuyến lửa ra Hà Nội gặp Bác Hồ. Dì kể lại, lúc đó nhìn dì nhỏ nhắn, nước da sạm đi vì nắng gió miền Trung nhưng ánh mắt thì cực kỳ quật cường. Bác Hồ nhìn dì, ân cần hỏi: "Cháu ở Quảng Bình ra, đường đi có vất vả lắm không?". Rồi Bác dặn một câu mà dì ghi tạc suốt đời: "Làm anh hùng đã khó, nhưng giữ được danh hiệu anh hùng còn khó hơn rất nhiều".Năm 1967, khi được Bác đích thân gắn huy hiệu Anh hùng Lao động lên ngực áo, dì nói cảm giác đôi bàn tay ấm áp của Bác chạm vào vai như tiếp thêm một luồng sức mạnh vô biên, biến dì thành một "chiến sĩ thép" thực thụ.Hòa bình lập lại, dì trở về với đời thường giản dị đến khiêm nhường. Dì lặng lẽ làm việc trong ngành y, vẫn đôi bàn tay từng cứu người trong bom đạn ấy, dì chăm sóc bệnh nhân thời bình mà không một lời phô trương, đòi hỏi quyền lợi. Với dì, danh hiệu Anh hùng là để sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội và tình cảm của Bác Hồ.Con thấy đó, dù mái đầu nay đã bạc trắng, nhưng khi kể về những ngày "máu trộn bùn non", ánh mắt dì Diên vẫn rực sáng hào khí. Bố muốn con nhớ câu chuyện này, để thấy rằng anh hùng không phải là điều gì xa xôi, mà chính là sự kiên cường và lòng tận tụy với nhân dân trong bất kỳ hoàn cảnh nào.


