TRƯƠNG THỊ HOA – NỮ CÔNG BINH MƯU TRÍ TRÊN MẶT TRẬN PHÁ CẦU Ở QUÂN KHU 9
TRƯƠNG THỊ HOA – NỮ CÔNG BINH MƯU TRÍ TRÊN MẶT TRẬN PHÁ CẦU Ở QUÂN KHU 9
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa vùng sông nước chằng chịt kênh rạch của miền Tây Nam Bộ, Trương Thị Hoa đã trở thành biểu tượng tiêu biểu của lực lượng công binh Quân khu 9 với những trận đánh phá cầu táo bạo, mưu trí và đầy quả cảm. Sinh năm 1933 tại xã Châu Thành C, thị trấn Phụng Hiệp, tỉnh Cần Thơ, đồng chí tham gia cách mạng từ năm 1956, là tổ trưởng công binh đánh cầu, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Hoạt động trong điều kiện địch kiểm soát gắt gao các tuyến giao thông trọng yếu, Trương Thị Hoa nhiều lần tổ chức và trực tiếp đánh sập các cây cầu quan trọng như cầu Trắng Lớn, Ban Thạch, Xáng, Kinh Cùng, đặc biệt là hai lần đánh cầu Phụng Hiệp và cầu Cái Tắc. Mỗi trận đánh là một cuộc đấu trí căng thẳng giữa sự sống và cái chết.
Trong trận đánh cầu Phụng Hiệp, đồng chí treo bom dưới đáy ghe, khi đến mục tiêu sẽ cắt bom thả trôi theo dòng nước. Lần đầu dây bị kẹt, đồng chí phải quay lại giữa vòng kiểm soát của địch. Lần thứ hai, bom rơi mạnh làm ghe va vào cột cầu, lính gác buộc phải dừng lại kiểm tra. Trước nguy cơ bom có thể nổ bất cứ lúc nào, Trương Thị Hoa nhanh trí quát mắng đứa trẻ đi cùng để tạo tình huống xin rời đi. Đêm đó, bom nổ làm sập cầu, tiêu diệt bốn tên lính gác.
Ở trận cầu Cái Tắc, giữa đường bị bốn tên lính đòi quá giang, đồng chí khéo léo chọn điểm cho chúng lên xuống nhằm tránh làm lộ quả bom treo dưới ghe. Khi gần đến mục tiêu, gặp nước cạn và chướng ngại vật, đồng chí tự mình xuống đẩy ghe, không để lính can thiệp. Sáng hôm sau, cầu sập, hai lính gác bị tiêu diệt.
Tháng 9 năm 1972, trong lần đánh cầu thứ chín, đồng chí bị bắt do có chỉ điểm. Dù bị tra tấn dã man và giam giữ tại khám lớn Cần Thơ suốt năm tháng, Trương Thị Hoa vẫn kiên quyết không khai báo. Sau khi được thả, đồng chí tiếp tục nhận nhiệm vụ, đánh cầu Cái Răng, gây tê liệt giao thông địch nhiều giờ.
Sau ngày đất nước thống nhất, đồng chí đảm nhiệm nhiều công tác tại địa phương, tiếp tục cống hiến cho cộng đồng cho đến khi nghỉ hưu năm 1982 vì lý do sức khỏe. Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, ngày 20/12/1994, đồng chí được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, xứng đáng là hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ Nam Bộ anh hùng trong thời hoa lửa.


