Trương Thị Huệ - Mẹ và những mùa lúa quê hương
Mẹ sinh năm 1913, lớn lên giữa những cánh đồng lúa xanh mướt và những con kênh hiền hòa của miền Tây Nam Bộ. Cuộc sống của mẹ vốn bình dị như bao người phụ nữ quê mùa khác: sớm hôm làm lụng, chăm sóc gia đình và mong những người thân yêu được sống trong bình yên.

Trương Thị Huệ - Mẹ và những mùa lúa quê hương
Ngày ấy, ở vùng quê Phú An, Hậu Giang, có một người phụ nữ tên là Trương Thị Huê. Mẹ sinh năm 1913, lớn lên giữa những cánh đồng lúa xanh mướt và những con kênh hiền hòa của miền Tây Nam Bộ. Cuộc sống của mẹ vốn bình dị như bao người phụ nữ quê mùa khác: sớm hôm làm lụng, chăm sóc gia đình và mong những người thân yêu được sống trong bình yên.
Nhưng chiến tranh đã làm cuộc đời mẹ thay đổi. Người chồng của mẹ, ông Nguyễn Văn Kế, tham gia cách mạng và hy sinh ngày 2 tháng 1 năm 1946. Tin dữ đến trong những ngày đất nước còn đầy biến động. Mẹ đau đớn, nhưng nỗi đau ấy không làm mẹ gục ngã. Mẹ lặng lẽ nuôi con, tiếp tục sống và giữ trong lòng niềm tin vào ngày quê hương được bình yên.
Nhiều năm trôi qua. Cậu con trai Nguyễn Khánh Vân lớn lên. Nhìn quê hương còn chìm trong chiến tranh, anh cũng tiếp bước cha, tham gia kháng chiến. Mẹ biết con đường anh chọn sẽ đầy hiểm nguy, nhưng mẹ không ngăn cản.
Một buổi sáng, trước lúc con lên đường, mẹ chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho con một ít đồ dùng. Khi Khánh Vân bước ra khỏi căn nhà nhỏ, mẹ đứng bên hiên nhìn theo.
Mẹ muốn gọi con quay lại.
Mẹ muốn nói rằng mẹ sợ lắm.
Nhưng cuối cùng, mẹ chỉ nói:
“Con đi mạnh giỏi. Nhớ giữ gìn mình và đồng đội.”
Khánh Vân quay lại nhìn mẹ, mỉm cười rồi bước đi.Bóng con khuất dần sau hàng cây. Mẹ vẫn đứng đó rất lâu.
Rồi chiến tranh tiếp tục kéo dài. Những ngày chờ đợi của mẹ cũng dài theo năm tháng. Mẹ vẫn làm việc, vẫn chăm sóc gia đình, nhưng mỗi khi nghe tiếng bước chân ngoài ngõ, trái tim mẹ lại khẽ rung lên. Mẹ mong một ngày con trở về gọi tiếng “Má”. Nhưng ngày ấy đã không đến.
Ngày 12 tháng 2 năm 1972, Nguyễn Khánh Vân hy sinh.
Mẹ Trương Thị Huệ mất đi người chồng trong chiến tranh và sau đó lại mất người con trai. Hai lần mất mát ấy là hai lần trái tim người mẹ chịu một nỗi đau không gì có thể bù đắp. Thế nhưng mẹ vẫn sống. Mẹ sống bằng ký ức về chồng, về con và bằng niềm mong mỏi đất nước sớm được hòa bình.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, những cánh đồng quê hương lại xanh màu lúa mới. Trẻ em được đến trường, người dân được sống trong những ngày bình yên. Có lẽ nếu còn ở đó, mẹ sẽ vui lắm khi nhìn thấy quê hương đổi thay.
Năm 1999, mẹ Trương Thị Huê qua đời. Mẹ không còn để nhìn thấy ngày mình được Nhà nước ghi nhận danh hiệu cao quý. Năm 2014, mẹ được truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng để ghi nhận những cống hiến, hy sinh của mẹ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Ngày nay, nhắc đến mẹ Trương Thị Huệ, người ta không chỉ nhớ đến một người mẹ đã mất chồng, mất con vì chiến tranh. Người ta còn nhớ đến hình ảnh của biết bao người mẹ Việt Nam đã âm thầm chịu đựng những mất mát lớn lao để đất nước có được hòa bình.
Tôi tưởng tượng một buổi chiều trên cánh đồng Phú An. Gió nhẹ thổi qua những ruộng lúa, những hàng cây ven đường rung rinh trong nắng. Nếu có thể nói với mẹ một lời, tôi sẽ nói: “Thưa mẹ, chúng cháu hôm nay được sống trong hòa bình. Chúng cháu sẽ luôn nhớ đến sự hy sinh của mẹ và những người đã ngã xuống.”
Bởi có những người mẹ đã dành cả cuộc đời để chờ đợi một ngày bình yên cho quê hương. Và chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã trở thành một phần không thể quên của lịch sử dân tộc.



