TRƯƠNG THỊ KHUÊ - TỪ TAY SÚNG VĨNH LINH ĐẾN TRÁI TIM PHỤ NỮ CẢ NƯỚC
Trong mạch sử hào hùng của vùng đất Vĩnh Linh "lũy thép", hình ảnh Anh hùng Trương Thị Khuê hiện lên như một biểu tượng rực rỡ cho khí phách của người phụ nữ Việt Nam: giỏi việc nước, đảm việc nhà, kiên cường trên mâm pháo và mẫn cán trên nghị trường. Bà chính là đóa hoa thép nảy mầm từ mảnh đất Quảng Trị nắng gió, vươn mình trở thành một nhà lãnh đạo ưu tú của phụ nữ cả nước. Nếu coi lịch sử kháng chiến là một bản anh hùng ca, thì Trương Thị Khuê chính là những nốt nhạc cao vút, đại diện cho t
Trong mạch sử hào hùng của vùng đất Vĩnh Linh "lũy thép", hình ảnh Anh hùng Trương Thị Khuê hiện lên như một biểu tượng rực rỡ cho khí phách của người phụ nữ Việt Nam: giỏi việc nước, đảm việc nhà, kiên cường trên mâm pháo và mẫn cán trên nghị trường. Bà chính là đóa hoa thép nảy mầm từ mảnh đất Quảng Trị nắng gió, vươn mình trở thành một nhà lãnh đạo ưu tú của phụ nữ cả nước.
Nếu coi lịch sử kháng chiến là một bản anh hùng ca, thì Trương Thị Khuê chính là những nốt nhạc cao vút, đại diện cho tinh thần "tay cày tay súng" của quân và dân miền đất lửa Vĩnh Linh. Cuộc đời bà là một hành trình dài từ trận địa pháo 12 ly 7 mù mịt khói bom đến diễn đàn Quốc hội đầy trọng trách, nhưng ở vị trí nào, bà cũng giữ trọn cái chất kiên trung, đôn hậu của người con gái đất Quảng.
Cảm nhận đầu tiên về Trương Thị Khuê chính là bản lĩnh phi thường của tuổi đôi mươi. Trong những năm tháng ác liệt nhất của chiến dịch chống chiến tranh phá hoại (1965–1967), khi bầu trời Vĩnh Linh bị cày xới bởi hàng vạn tấn bom đạn, người thiếu nữ ấy đã đứng vững trên mâm pháo với vai trò Trung đội trưởng. Tham gia gần 200 trận đánh – một con số đủ để nói lên sự dũng cảm tột cùng. Hình ảnh bà chỉ huy trung đội nữ pháo binh, bình tĩnh ngắm thẳng vào "giặc trời" Mỹ để bắn rơi máy bay không chỉ là chiến công quân sự, mà là lời khẳng định đanh thép: sức mạnh của ý chí con người có thể khuất phục mọi loại vũ khí tối tân. Danh hiệu Anh hùng được phong tặng năm 1969 khi bà mới 25 tuổi chính là sự ghi nhận xứng đáng cho một thanh xuân tận hiến vì độc lập của Tổ quốc.
Điều khiến chúng ta khâm phục hơn cả ở Trương Thị Khuê là sự bền bỉ và tầm vóc của một người lãnh đạo trong thời bình. Bước ra khỏi khói lửa, bà không nghỉ ngơi mà tiếp tục mang tinh thần quyết liệt của người lính vào công tác Hội Phụ nữ. Từ một Bí thư Đảng ủy xã đến khi trở thành Phó Chủ tịch Thường trực Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, bà đã dành cả cuộc đời để đấu tranh cho quyền lợi và sự tiến bộ của phụ nữ. Với hai nhiệm kỳ là Đại biểu Quốc hội, tiếng nói của bà không chỉ là tiếng nói của một cá nhân, mà là tiếng nói của lương tri, của khát vọng hòa bình và bình đẳng. Bà đã chứng minh rằng: bàn tay từng kéo cò pháo cũng có thể là bàn tay cầm bút viết nên những chính sách nhân văn cho xã hội.
Sự ra đi của bà vào cuối năm 2025 là một mất mát lớn, nhưng di sản bà để lại là vô giá. Đó là những tấm Huân chương cao quý, là Huy hiệu Bác Hồ được trao tặng, và quan trọng nhất là niềm tin mà bà đã gieo vào lòng bao thế hệ phụ nữ Việt Nam. Bà dạy cho chúng ta bài học về sự dung hòa giữa cái tôi anh dũng và cái ta nhân hậu. Cho đến hơi thở cuối cùng, bà vẫn là tấm gương sáng về một người phụ nữ "Anh hùng – Bất khuất – Trung hậu – Đảm đang" theo đúng lời căn dặn của Bác Hồ.
Đọc về Anh hùng Trương Thị Khuê, chúng ta thêm yêu vùng đất Quảng Trị – nơi đã sinh ra những con người thép. Bà đã đi xa, nhưng hình ảnh người nữ xã đội phó Vĩnh Thủy dũng mãnh trên mâm pháo năm nào sẽ mãi mãi là ngọn lửa sưởi ấm truyền thống cách mạng, nhắc nhở thế hệ trẻ về một thời đại mà những người phụ nữ bình dị nhất cũng làm nên những điều vĩ đại nhất.



