Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRƯƠNG THỊ MỸ – NGƯỜI NỮ VẬN TẢI GIỮ MẠCH VŨ KHÍ TRÊN SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY

Trương Thị Mỹ (tức Kim Mỹ) sinh năm 1953, dân tộc Kinh, quê xã Đông Thới, huyện Cái Nước, tỉnh Minh Hải, nhập ngũ tháng 10-1969. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là Thượng sĩ, Trung đội trưởng Đoàn 804C vận tải thuyền, Cục Hậu cần Quân khu 9, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ năm 1969 đến tháng 4-1975, Trương Thị Mỹ thực hiện hơn 70 chuyến vận tải đường sông, đưa 200 tấn vũ khí vượt qua nhiều đồn bốt, trạm kiểm soát đến nơi an toàn. Khi tuyến cũ bị phong tỏa, đồng chí nhiều lần xung phong đi chuyến đầu tiên thăm dò, mở tuyến mới. Có lần vận chuyển tiền đến vùng biên giới Việt Nam – Campuchia, gặp đối phương chặn đường, đồng chí cho tiền vào thùng tôn rồi bơi qua sông trong đêm, kịp đưa tiền đến đơn vị mua gạo. Ngày 15-1-1976, Trương Thị Mỹ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Vĩnh Long27/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Miền Tây Nam Bộ là vùng đất của những dòng sông.

Trong chiến tranh, những con sông ấy không chỉ chở phù sa, ghe xuồng và cuộc sống của người dân. Có những chiếc thuyền nhỏ còn âm thầm mang theo một thứ đặc biệt hơn:

vũ khí cho chiến trường.

Trên một trong những chiếc thuyền ấy có một cô gái còn rất trẻ.

Tên cô là Trương Thị Mỹ, còn gọi là Kim Mỹ.

Sinh năm 1953 tại xã Đông Thới, huyện Cái Nước, tỉnh Minh Hải, tháng 10 năm 1969, khi mới khoảng 16 tuổi, Trương Thị Mỹ nhập ngũ.

Công việc của cô không phải trực tiếp xung phong trên chiến trường.

Nhiệm vụ của cô là vận chuyển vũ khí bằng đường sông.

Nghe tưởng như chỉ là chèo một chiếc thuyền từ nơi này sang nơi khác.

Nhưng mỗi chuyến đi thực chất là một cuộc thử thách.

Những dòng sông miền Tây có nhiều đồn bốt và trạm kiểm soát. Chiếc thuyền chở vũ khí phải đi qua những nơi mà chỉ một biểu hiện bất thường cũng có thể khiến toàn bộ chuyến hàng bị phát hiện.

Không phải lần nào Trương Thị Mỹ cũng vượt qua một cách dễ dàng.

Có những chuyến, thuyền của cô bị chặn lại.

Đối phương nghi ngờ.

Họ lục lọi.

Kiểm tra.

Trong những khoảnh khắc ấy, điều nguy hiểm nhất đôi khi không phải là súng đạn mà là một phút mất bình tĩnh.

Nhưng cô gái trẻ vẫn giữ được vẻ bình thường.

Khi cần, cô khéo léo giải thích.

Có lúc lại trực tiếp đấu lý với những người kiểm soát.

Mục tiêu chỉ có một:

Không để lộ số vũ khí trên thuyền.

Và chuyến hàng phải tiếp tục đi.

Cứ như vậy, từ con sông này sang con sông khác, những chuyến thuyền của Trương Thị Mỹ âm thầm đưa vũ khí về phía trước.

Nhưng chiến tranh liên tục thay đổi.

Có những thời kỳ, đối phương tăng cường đánh phá khiến tuyến vận tải quen thuộc không còn sử dụng được.

Phải tìm một con đường khác.

Nhưng một tuyến sông mới đồng nghĩa với vô số điều chưa biết: nơi nào có đồn bốt, chỗ nào thường bị kiểm tra, đoạn nào nguy hiểm, thời điểm nào có thể đi qua...

Ai đó phải đi trước để thăm dò.

Và nhiều lần, người xung phong nhận chuyến đi đầu tiên chính là Trương Thị Mỹ.

Cô đưa thuyền vào những tuyến đường chưa quen thuộc, quan sát tình hình, tìm cách vượt qua những khu vực nguy hiểm để mở đường cho những chuyến vận tải tiếp theo.

Mỗi tuyến mới được khai thông lại nối dài thêm con đường đưa vũ khí đến chiến trường.

Nhưng có một chuyến đi mà hàng hóa Trương Thị Mỹ mang theo không phải súng đạn.

Đó là tiền.

Một đơn vị hoạt động tại vùng biên giới Việt Nam – Campuchia đang cần tiền để mua gạo. Trương Thị Mỹ nhận nhiệm vụ vận chuyển.

Chiếc thuyền đi gần tới nơi thì bất ngờ gặp lực lượng đối phương.

Con đường phía trước bị chặn.

Thuyền không thể đi tiếp.

Quay lại đồng nghĩa với việc số tiền không thể đến đơn vị đúng lúc.

Mà phía bên kia, bộ đội đang cần gạo.

Trương Thị Mỹ phải tìm một cách khác.

Cô nhìn dòng sông trước mặt và đưa ra quyết định.

Nếu thuyền không qua được thì người sẽ qua.

Trương Thị Mỹ lấy số tiền, cẩn thận cho vào một chiếc thùng tôn để bảo vệ khỏi nước.

Đêm xuống.

Trước mặt cô là dòng sông tối.

Phía bên kia là đơn vị đang chờ.

Cô xuống nước.

Một mình.

Mang theo chiếc thùng đựng tiền, Trương Thị Mỹ bơi qua sông trong đêm tối.

Không còn chiếc thuyền quen thuộc.

Không còn cách che giấu mình giữa những ghe xuồng trên sông.

Chỉ còn cô gái trẻ, dòng nước và nhiệm vụ phải hoàn thành.

Cuối cùng, cô sang được bờ bên kia.

Số tiền được giao đến nơi.

Đơn vị có tiền kịp mua gạo giải quyết khó khăn về lương thực cho bộ đội.

Đó chỉ là một trong rất nhiều chuyến đi của Trương Thị Mỹ.

Từ năm 1969 đến tháng 4 năm 1975, cô đã thực hiện hơn 70 chuyến vận tải trên nhiều con sông lớn của miền Tây Nam Bộ.

Tổng cộng, 200 tấn vũ khí đã được Trương Thị Mỹ vận chuyển đến nơi an toàn.

Hai trăm tấn.

Nhưng phía sau con số ấy là hơn bảy mươi lần xuất phát.

Hơn bảy mươi lần phải vượt qua những tuyến sông đầy bất trắc.

Hơn bảy mươi lần mà chỉ cần một chuyến bị phát hiện cũng có thể phải trả một cái giá rất lớn.

Từ một cô gái 16 tuổi ngày đầu nhập ngũ, Trương Thị Mỹ dần trưởng thành và trở thành Trung đội trưởng vận tải thuyền.

Điều cô luôn tâm niệm rất giản dị: lấy việc hoàn thành nhiệm vụ làm thước đo lòng trung thành của mình đối với Đảng và cách mạng.

Trong cuộc sống, cô chan hòa, cởi mở và được đồng đội tin yêu.

Trương Thị Mỹ được tặng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì, hai Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba, hai lần được bầu là Chiến sĩ thi đua, cùng sáu bằng khen, giấy khen.

Ngày 15 tháng 1 năm 1976, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Trương Thị Mỹ danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Trong ký ức chiến tranh, người ta thường nhớ đến những đoàn quân tiến về phía trước. Nhưng để những đoàn quân ấy chiến đấu, phía sau họ còn có những con người lặng lẽ đưa từng chuyến hàng vượt qua hiểm nguy.

Trương Thị Mỹ là một trong những con người như thế.

Từ năm 16 tuổi, cô gái miền sông nước đã đưa chiếc thuyền của mình qua hơn 70 chuyến đi, vận chuyển 200 tấn vũ khí. Và có một đêm, khi con thuyền không thể vượt qua vòng kiểm soát, cô đặt tiền vào thùng tôn rồi tự mình bơi qua dòng sông tối – bởi với người nữ chiến sĩ ấy, đường có thể bị chặn, nhưng nhiệm vụ thì nhất định phải đến đích.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRƯƠNG THỊ MỸ – NGƯỜI NỮ VẬN TẢI GIỮ MẠCH VŨ KHÍ TRÊN SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY | Câu chuyện thời hoa lửa