Trương Thị Phức
Trên mảnh đất Triệu Phước giàu truyền thống cách mạng, có một người mẹ đã hóa thân vào lịch sử dân tộc bằng chính những hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của cuộc đời mình – Mẹ Việt Nam Anh hùng Trương Thị Phức, sinh năm 1890. Cuộc đời mẹ như một ngọn đèn dầu cháy mãi trong bão tố, sáng lên từ nỗi đau mất mát, sáng lên bằng tình yêu đất nước mãnh liệt, bằng niềm tin không bao giờ lụi tắt vào ngày thống nhất, ngày Tổ quốc hòa bình.
Bốn người con thân yêu của mẹ – liệt sĩ Nguyễn Văn Phụ (hy sinh 30/4/1945), liệt sĩ Nguyễn Văn Bật (hy sinh 15/6/1945), liệt sĩ Nguyễn Văn Mài (hy sinh 17/8/1945) và liệt sĩ Nguyễn Song Kiếm (hy sinh 9/10/1968) – đã lần lượt ra đi trong những thời khắc cam go nhất của cuộc kháng chiến, để bảo vệ độc lập dân tộc và gìn giữ tự do cho muôn đời con cháu.
Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của người mẹ tiễn con vào chiến trường mà không hẹn ngày trở lại? Nhưng mẹ Phức vẫn đứng vững, như cây bạch đàn giữa gió Lào khắc nghiệt, như bờ tre già trước phong ba, để tiếp tục dâng hiến cho đất nước những gì thiêng liêng nhất. Mỗi lần nhận tin dữ, mẹ lặng lẽ nuốt vào tim nỗi đau riêng, biến mất mát thành sức mạnh để động viên lớp lớp con em quê hương tiếp tục đứng lên. Chính sự kiên cường và tấm lòng son sắt của mẹ đã trở thành nguồn sáng nâng đỡ biết bao trái tim người Triệu Phước trong những năm tháng khói lửa.
Với những cống hiến không thể đo đếm, với sự hy sinh vượt lên trên giới hạn của tình mẫu tử để hóa thành biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước, mẹ Trương Thị Phức được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng năm 2003 và được trao tặng Huân chương Độc lập hạng Nhì – phần thưởng cao quý dành cho những con người đã đem cả cuộc đời dâng trọn cho Tổ quốc.
Hôm nay, giữa hòa bình, khi những cánh đồng Triệu Phước xanh trở lại, khi tiếng trẻ thơ rộn ràng thay cho tiếng bom đạn năm xưa, câu chuyện đời mẹ vẫn vang vọng như một khúc tráng ca bất tử. Mẹ đã hóa thành đất, thành gió, thành dòng sông Thạch Hãn đỏ phù sa để nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: độc lập hôm nay được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng trái tim của những người mẹ phi thường – những người mẹ như Mẹ Trương Thị Phức, bất tử cùng non sông.


