Trương Thị Xắn
câu chuyện về bà Trương Thị Xắn
Bà Trương Thị Xắn sinh ra vào năm 1933, trong một giai đoạn đặc biệt đau thương của lịch sử dân tộc. Đó là thời kỳ đất nước còn chìm sâu dưới ách thống trị của thực dân Pháp, đời sống Nhân dân vô cùng cơ cực, lầm than.
Tuổi thơ của bà gắn liền với những con đường làng đất đỏ, những mái nhà tranh nghèo khó ở vùng Phú Tân, nơi mà cái đói, cái nghèo và nỗi lo chiến tranh luôn thường trực. Ngay từ khi còn rất nhỏ, bà đã chứng kiến cảnh sưu cao thuế nặng, cảnh người dân bị áp bức, bóc lột, và cả những cuộc đàn áp dã man của chính quyền thực dân đối với phong trào yêu nước.
Những ký ức về tiếng súng, về những lần lẩn trốn, về cảnh người lớn thì thầm bàn chuyện “Việt Minh”, “cách mạng” đã in sâu vào tâm trí non nớt của cô bé Trương Thị Xinh năm nào. Chính trong hoàn cảnh ấy, hạt mầm yêu nước và tinh thần cách mạng đã sớm được gieo vào lòng bà một cách tự nhiên, không cần ai dạy, không cần lời kêu gọi lớn lao.
Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, đất nước bước sang một trang sử mới. Nhưng hòa bình chưa kịp dài lâu thì cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ.
Khi ấy, bà Trương Thị Xinh vừa bước qua tuổi thiếu niên. Ở độ tuổi mà nhiều người chỉ nghĩ đến cuộc sống bình yên, thì bà và bao người dân Phú Tân đã phải sớm học cách sống chung với chiến tranh, học cách làm hậu phương cho cách mạng.
Trong những năm tháng ấy, gia đình bà Trương Thị Xinh có nhiều người tham gia kháng chiến. Đặc biệt, hai cái tên gắn liền với cuộc đời bà, cũng là những nỗi đau lớn nhất của bà, đó là liệt sĩ Trần Văn Đảnh và liệt sĩ Trần Thị Sao. Là người vợ, người mẹ trong một gia đình cách mạng, bà Trương Thị Xinh hiểu rất rõ rằng: mỗi lần tiễn người thân ra đi là một lần đặt sinh mạng họ vào lằn ranh sống – chết.
Nhưng bà chưa bao giờ ngăn cản. Không phải vì bà không đau, mà vì bà hiểu: nếu ai cũng sợ mất mát thì đất nước này sẽ mãi không có ngày độc lập.
Những năm tháng chiến tranh, bà vừa làm tròn bổn phận gia đình, vừa âm thầm gánh vác trách nhiệm của một người dân cách mạng:
* Nuôi giấu cán bộ
* Che chở cơ sở
* Giữ bí mật cho cách mạng
Và quan trọng nhất: *giữ vững tinh thần cho người ra trận**
Có những đêm bà không ngủ, chỉ ngồi chờ tin tức. Có những ngày bà nén nước mắt để tiếp tục sống, tiếp tục lao động, tiếp tục tin tưởng.
Chiến tranh không chừa lại ai.
Rồi ngày bà Trương Thị Xinh lo sợ nhất cũng đến.
Liệt sĩ Trần Văn Đảnh ngã xuống.
Sau đó, liệt sĩ Trần Thị Sao cũng không trở về.
Hai lần tiễn biệt, hai lần mất mát, hai vết thương không bao giờ lành trong trái tim người phụ nữ Phú Tân.
Nỗi đau ấy không thể đo bằng lời nói, không thể cân bằng bằng bất kỳ sự bù đắp nào.
Nhưng chính trong nỗi đau tột cùng ấy, bà Trương Thị Xắn vẫn không gục ngã. Bà hiểu rằng: sự sống của bà lúc này không còn là của riêng bà nữa, mà là sự tiếp nối cho những người đã ngã xuống.
Ngày 30/4/1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Hòa bình lập lại.
Trong niềm vui chung của dân tộc, bà Trương Thị Xắn cũng vui, nhưng đó là một niềm vui rất khác – niềm vui pha lẫn nước mắt.
Bởi hòa bình có được là bằng máu xương của biết bao người, trong đó có những người thân yêu nhất của bà.
Những năm tháng sau chiến tranh, bà tiếp tục sống một cuộc đời giản dị, cần mẫn. Không than vãn, không đòi hỏi, không kể công.
Bà sống như cách mà cả đời bà đã chọn: lặng thầm, nhẫn nại và kiên cường.
Đến hôm nay, khi nhắc đến bà Trương Thị Xắn (sinh năm 1933), Nhân dân phường Phú Tân không chỉ nhắc đến một cá nhân, mà nhắc đến cả một thế hệ phụ nữ cách mạng – những người không đứng trên bục vinh quang, nhưng chính là nền móng của lịch sử.
Cuộc đời bà là minh chứng sống động cho chân lý:
> “Không có hậu phương vững chắc thì không thể có tiền tuyến thắng lợi.”
Hơn chín mươi năm cuộc đời, bà Trương Thị Xắn đã đi qua:
* Thời kỳ mất nước
* Hai cuộc kháng chiến
* Những mất mát không thể bù đắp
* Và cả thời kỳ hòa bình xây dựng quê hương
Cuộc đời bà không có những trang viết hào nhoáng, nhưng từng năm tháng đều thấm đẫm giá trị lịch sử.
Hôm nay, trong hòa bình, thế hệ trẻ phường Phú Tân được học tập, được mơ ước, được sống trong tự do. Đó không phải điều tự nhiên mà có, mà là thành quả từ những cuộc đời như bà Trương Thị Xắn.



