Trường TH&THCS Nguyễn Thị Minh Khai BÀI 1
KÍ ỨC CÒN MÃI CỦA CỰU CHIẾN BINH LƯƠNG MINH SÂM

“Những năm tháng đó cực khổ và ác liệt vô cùng, nhưng cũng vui. Càng vui hơn là bác được chứng kiến ngày đại thắng miền Nam, được trở về lành lặn. Được ngồi ở đây để kể cho các cháu nghe về một thời hoa lửa”.
Được sự giới thiệu của anh trưởng thôn, Đoàn chúng tôi gặp được ông Lương Minh Sâm (55 tuổi) trong một buổi sáng trời mưa phùn cuối năm của tiết trời Tây Nguyên. Trong căn nhà cấp 4 nhưng khá đầy đủ tiện nghi bên trong, ông hồ hởi bắt tay khi biết mục đích cuộc gặp này và mời chúng tôi ngồi uống ly trà ấm ông đã pha sẵn trong lúc chờ chúng tôi đến.
Hít một hơi dài, ánh mắt nhìn ra khoản sân rộng như phải tìm đủ khoảng trống để những kí ức ùa về, ông Sâm kể:
....Gia đình ông là dân tộc Thái, quê gốc ở xã Phú Lễ- Tỉnh Thanh Hóa ( sau sáp nhập). Ông có bốn anh em thì tham gia nhập ngũ cả ba anh em trai,bác Sâm là con thứ ( bác cả hy sinh năm 1966). Theo tiếng gọi của Tổ quốc ông Sâm cùng thanh niên trong làng nhập ngũ, tham gia chiến trường Quảng Trị những năm khốc liệt nhất, khi đó ông mới 18 tuổi. Ốm đau, thiếu thốn đủ đường nhưng ông và đồng đội vẫn hăng say ngày đêm vừa huấn luyện thao trường, vừa tham gia vận chuyển quân nhu để đợi lệnh tổng tiến công. Năm 1970, sau trận đánh ác liệt trực tiếp với quân đội Mỹ , ông được trao tặng Huân chương chiến công và được kết nạp vào Đảng cùng năm . Tiếp đó năm 1971 ông cũng tham gia vào chiến dịch Nam- Lào góp phần tiêu diệt một tiểu đoàn và một đại đội địch. “ Hai năm 1970-1971 là hai năm hiển hách nhất trong hai mươi mốt năm tham gia chiến trường của bác” – ông Sâm vừa cười đầy kiêu hãnh vừa trầm tư kể.
Tháng 10-1973, Quân đoàn 1, Binh đoàn Quyết thắng ( Quân đoàn chủ lực , cơ động) của Quân đội nhân dân Việt nam được thành lập. Sư đoàn của ông Lương Minh Sâm đang hoạt động nằm trong các đơn vị được sáp nhập vào Quân đoàn 1. Đứng trước nhiệm vụ hướng về giải phóng miền Nam, Quân đoàn 1 vừa huấn luyện , vừa chuẩn bị dự trữ vật chất, mạng đường cơ động chiến lược, chiến dịch, sẵn sàng rẽ núi băng rừng hành quân theo đường Trường sơn vào miền Nam. Năm 1974, ông Sâm giữ vai trò Đại đội trưởng của một tiểu đội , dưới sự chỉ huy trưởng của Thượng tướng Nguyễn Huy Hiệu, Trung đoàn Phó Phùng Quang Thanh,... (Đại tướng chỉ huy cuộc tổng tiến công là Võ Nguyên Giáp) Quân đoàn 1 thẳng tiến vào miền Nam với điểm tập kết dầu tiên tại Đồng Xoài ( Bình Phước). Từ Đồng Xoài, Quân đoàn lại nhận mệnh lệnh chia thành nhiều hướng và đảm nhận tiến công, thọc sâu vào Sài Gòn(1975) với tinh thần khẩn trương, thần tốc. Khi đó Trung đoàn 27 của ông Sâm tập trung lực lượng, kết hợp với các mũi quân khác đánh chiếm Bộ tổng tham mưu ngụy, khu binh chủng Ngụy và chiếm lại được Gò Vấp, Lái Thiêu. Rạng sáng ngày 30-04-1975, địch đã bị bẻ gãy hết các đường lui bởi thế gọng kìm của tất cả các Quân- Trung đoàn của ta, Mĩ chính thức thất bại. Và dấu mốc lịch sử đó cũng chính là lần thứ hai trong cuộc đời ông Lương Minh Sâm đứng giữa lằn ranh sinh tử. May mắn ông chỉ bị thương nhẹ…Kể đến đây, gương mặt ông Sâm giãn ra như vừa trở ra sau khoảnh khắc lịch sử đó. Đoạn ông tiếp: ...
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
… Sau giải phóng bác về lại đơn vi công tác, năm 1988 lập gia đình với cô Phạm Thị Quyến khi đó làm ở trạm y tế xã. Đồng đội của bác nhiều người hy sinh, nhiều người xuất ngũ đến giờ bác cũng không nhớ hết tên họ. Riêng bác, gia đình có truyền thống Cách mạng, vẫn động viên bác tiếp tục cống hiến chút sức mọn cho quê hương đất nước. Nên ở quân ngũ đến năm 1989 bác xuất ngũ và trở về quê hương công tác được giới thiệu , bổ nhiệm chức Chủ tịch xã. Ông cần mẫn làm việc mãi đến năm 1996 thì nghỉ hưu và cùng gia đình di tản vào miền Nam, tại thôn thôn Ea Krái, xã Dliê Ya , tỉnh Đắk Lắk và định cư ổng định từ đó đến nay.
Vợ chồng ông Sâm có với nhau ba người con, đều được chăm lo học hành đến nơi đến chốn và có công việc ổn định, công tác trong ngành giáo dục và công chức ủy ban xã. Ông bà hiện tại sống cùng với vợ chồng anh con trai út, cả con trai và con dâu đều là giáo viên. Trước khi có cuộc gặp này, chúng tôi từng xin thông tin qua chị con dâu của ông. Chị bảo: -Anh chị tìm gặp ông nội nói về chuyện thời chinh chiến của ông là ông mừng đấy, ông vẫn thường hay kể cho con cháu trong nhà nghe với niềm tự hào dâng trào. Nghe ông kể cả ngày cũng được…
Rời nhà ông Sâm với cuốn sổ ghi nhanh về câu chuyện thời hoa lửa của ông, chúng tôi- những Đoàn viên trẻ như vừa được tiếp thêm niềm tin về những công việc chúng tôi đang làm, đang cống hiến. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng cuộc đời của những người cựu chiến binh như ông Lương Minh Sâm vẫn mãi là bản hùng ca bất diệt. Những kí ức ấy sẽ còn được thế hệ chúng tôi kể mãi, truyền lại cho những thế hệ sau như lời nhắc nhở về giá trị hòa bình và lòng yêu nước.



