Trường Tiểu học Bách Quang (3)
Câu chuyện tái hiện chiến thắng vang dội của Quang Trung trong trận Ngọc Hồi – Đống Đa, đánh tan quân Thanh. Nhân chứng đã tận mắt chứng kiến cuộc hành quân thần tốc và khí thế áp đảo của nghĩa quân trong những ngày đầu xuân lịch sử.
Những ngày cuối năm, tiết trời rét buốt bao trùm vùng đất Bắc Hà. Võ Hữu Nghĩa, một người dân thường, sống gần vùng Đống Đa, vẫn còn nhớ rõ bầu không khí nặng nề khi quân Thanh tràn vào chiếm đóng.
Chúng dựng trại khắp nơi, đi lại nghênh ngang, khiến dân chúng sống trong lo sợ. Ai cũng mong có một phép màu, nhưng không ai dám tin rằng điều đó sẽ đến nhanh đến vậy.
Rồi tin tức lan truyền như lửa cháy: Quang Trung đang kéo quân ra Bắc.
Ban đầu, nhiều người còn bán tín bán nghi. Nhưng chỉ trong thời gian rất ngắn, từng đoàn quân Tây Sơn đã xuất hiện. Họ hành quân ngày đêm, vượt qua quãng đường dài với tốc độ chưa từng thấy.
Võ Hữu Nghĩa đứng bên đường, nhìn đoàn quân đi qua. Ánh mắt họ sáng rực, bước chân dứt khoát, mang theo một khí thế khiến ông cảm thấy lòng mình dâng lên niềm hy vọng.
Đêm giao thừa năm ấy, trời lạnh nhưng lòng người lại nóng. Nghĩa quân âm thầm tiến sát các đồn giặc.
Sáng mồng 5 Tết, trận chiến bùng nổ.
Tại Ngọc Hồi, quân Tây Sơn dùng những tấm khiên lớn phủ rơm ướt để tiến lên, bất chấp hỏa lực của quân địch. Tiếng trống trận dồn dập, tiếng hò reo vang trời.
Võ Hữu Nghĩa đứng từ xa, chứng kiến cảnh tượng chưa từng có. Quân Thanh hoảng loạn trước sức tấn công mãnh liệt. Những phòng tuyến kiên cố nhanh chóng bị phá vỡ.
Ở Đống Đa, xác giặc chất thành từng đống. Khói lửa mù mịt, nhưng giữa đó, cờ Tây Sơn vẫn tung bay mạnh mẽ.
Chỉ trong thời gian ngắn, quân Thanh bị đánh tan. Những kẻ sống sót tháo chạy trong hỗn loạn.
Khi chiến trận kết thúc, không khí như vỡ òa. Người dân ùa ra đường, reo hò trong niềm vui chiến thắng. Lần đầu tiên sau nhiều ngày bị áp bức, họ có thể ngẩng cao đầu.
Võ Hữu Nghĩa quỳ xuống, nước mắt lăn dài. Ông biết rằng mình vừa chứng kiến một chiến công hiển hách—một chiến thắng không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí và tài trí.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể lại, ông vẫn không quên hình ảnh đoàn quân thần tốc và vị hoàng đế áo vải với tài cầm quân xuất chúng.
Với ông, mùa xuân năm ấy không chỉ là sự khởi đầu của một năm mới, mà còn là mùa xuân của độc lập, của niềm tự hào dân tộc—một “mùa xuân đại thắng” mãi mãi được khắc ghi trong lịch sử.



