Cựu Thanh niên xung phong

Trường Tiểu học Đồng Sơn - Câu chuyện thời hoa lửa: Thanh niên Bắc Ninh với con đường Hồ Chí Minh huyền thoại

Thanh niên Bắc Ninh với con đường Hồ Chí Minh huyền thoại

Bắc Ninh23/03/2026Vũ Thuỳ Liên (Đoàn Trường Tiểu học Đồng Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh, hàng nghìn nam, nữ thanh niên Bắc Ninh đã xung phong vào chiến trường, làm nhiệm vụ trên con đường Trường Sơn-đường Hồ Chí Minh huyền thoại. Khi đất nước hoà bình, trở về quê nhà, họ viết tiếp bản hùng ca mới.

Trong số thanh niên Bắc Ninh đã xung phong vào chiến trường, làm nhiệm vụ trên con đường Trường Sơn-đường Hồ Chí Minh huyền thoại nhiều người góp mặt trên tuyến đường này từ những ngày đầu khai thông, mở rộng hệ thống đường (năm 1959). Trải qua muôn vàn khó khăn, gian khổ, thời tiết khắc nghiệt, những thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến Bắc Ninh vẫn kiên cường bám trụ trên con đường này để mở, để giữ con đường cho xe lăn bánh hướng tới chiến trường miền Nam. Với họ, ở nơi đại ngàn, mỗi cung đường, mỗi tấc đất đều in dấu bao kỷ niệm, có cả máu và nước mắt của các anh hùng, liệt sĩ. Có bao người nằm xuống khi tuổi mới mười tám, đôi mươi…

Picture1.jpg (22)

Những cựu thanh niên xung phong ôn lại kỷ niệm thời thanh xuân trên con đường huyền thoại.

Ông Nguyễn Văn Huấn nhớ lại: "Ngày chúng tôi đi, nam trẻ, nữ trẻ hồn nhiên, mang trong mình tinh thần nhiệt huyết. Nghĩ đến con đường ra trận mà háo hức vô cùng". Chính vì vậy mà nữ cựu chiến binh, thương binh 3/4 Nguyễn Thị Vinh đã xung phong vào đường Trường Sơn khi mới 16 tuổi.

“Lúc đó tôi mới đang là học sinh lớp 8, nhỏ bé chỉ 40 kg, sợ không đủ cân, sợ bị ở lại quê nhà nên tôi đã cố tình nhét chì vào người để tăng cân. Chúng tôi - những người lính công binh mở đường, nguyện làm “tường đồng, vách sắt” kiên cường bám trụ, giành giật lại từng mét đường. Khi một đường bị đánh thì có ngay hai, ba đường mới được mở ra. Đường chạy đêm bị đánh thì có ngay đường kín được mở. Chúng tôi ngày đêm bám sát tuyến đường, phục vụ đắc lực cho các lực lượng hoàn thành nhiệm vụ”- bà Vinh kể.

Để có được những kỳ tích này, bộ đội Trường Sơn đã rất sáng tạo. Bên cạnh “chế tạo” những chiếc xe để có vành, ghi đông, gác ba ga chắc chắn còn thành lập các “tổ tam tam” để hỗ trợ nhau mỗi khi lên đèo, vượt dốc. Ý chí cao lắm, vào Trường Sơn ai cũng thấy mình được lớn lên, trưởng thành mặc dù luôn đối mặt với bom rơi, đạn nổ.

Ông Hùng cũng không thể quên những tháng ngày tham gia vận chuyển trên sông “Máy bay Mỹ quần thảo nhằm chặt đứt tuyến đường bộ huyết mạch. Gian nan, nguy hiểm, ác liệt đến tận cùng. Nhằm kịp thời đưa hàng hóa từ hậu phương ra tiền tuyến, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ vận chuyển bằng đường sông. Anh em phải vào rừng chặt những cây hồ lô dài để làm “đường ray” trên sông; lấy xà-beng đập dẹt làm dụng cụ để đóng thuyền; cắt mảnh thùng phi làm cưa; nhặt mảnh bom làm đinh; lấy dây bao tải đay bện lại rồi nhít chặt vào các kẽ hở trên thuyền mới đóng để tránh nước rỉ vào, hàng hóa được buộc chặt bởi 3 lượt túi ni-lông… Bằng sự sáng tạo ấy, 1 vạn tấn hàng hóa thả trôi sông Sê Păng Hiêng (Quảng Trị) đã được vận chuyển an toàn.

Chiến tranh đã kết thúc gần nửa thế kỷ, hôm nay đây, tóc mỗi ngày một bạc, da thêm đồi mồi, mắt kém đi, chân chậm dần, nhưng những năm tháng là bộ đội Trường Sơn vẫn luôn là kỷ niệm đẹp. Khúc quân hành năm xưa là hành trang để mỗi người làm nhiều việc ý nghĩa cho hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn