Người có công giúp đỡ cách mạng

Trường Tiểu học Lương Sơn (73)

Trong những năm tháng “hoa lửa” của dân tộc, có những con người bình dị mà anh hùng, sống và chiến đấu âm thầm giữa bom đạn. Một trong số đó là La Thị Tám – cô gái nhỏ bé nhưng mang trong mình một tinh thần thép.

Thái Nguyên02/04/2026Hà Thu Phương (Trường Tiểu học Lương Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng “hoa lửa” của dân tộc, có những con người bình dị mà anh hùng, sống và chiến đấu âm thầm giữa bom đạn. Một trong số đó là La Thị Tám – cô gái nhỏ bé nhưng mang trong mình một tinh thần thép. La Thị Tám sinh năm 1949 tại Hà Tĩnh, một vùng quê nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của chị gắn liền với những cánh đồng khô cằn và những ngày chiến tranh khốc liệt. Khi mới 17 tuổi, chị đã xung phong gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc – một “tọa độ lửa” nổi tiếng trong kháng chiến chống Mỹ. Công việc của La Thị Tám không giống những người khác. Chị được giao nhiệm vụ đặc biệt: đứng trên cao điểm để quan sát bom rơi và đếm số lượng bom địch thả xuống, từ đó báo lại cho đơn vị công binh xử lý bom nổ chậm. Đây là công việc cực kỳ nguy hiểm – bởi mỗi lần máy bay xuất hiện, cũng là lúc cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào. Giữa tiếng gầm rú của máy bay và những cột khói bom bốc lên dữ dội, cô gái nhỏ vẫn đứng vững, mắt dõi theo từng quả bom rơi xuống đất. Có những ngày, chị đếm được hàng trăm quả bom. Mỗi con số chị ghi lại không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là cơ sở để cứu sống biết bao đồng đội và đảm bảo tuyến đường huyết mạch không bị tê liệt. Có lần, sau một trận ném bom dữ dội, đất đá còn chưa kịp lắng xuống, khói bụi vẫn mù mịt, La Thị Tám vẫn kiên trì bám trụ vị trí, hoàn thành việc thống kê. Khi đồng đội hỏi: “Sao em không xuống hầm cho an toàn?”, chị chỉ cười:
“Em mà xuống thì ai đếm bom cho các anh phá?” Câu trả lời giản dị ấy lại chứa đựng một tinh thần trách nhiệm lớn lao và sự dũng cảm hiếm có. Chiến tranh qua đi, La Thị Tám trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những ký ức không thể nào quên. Chị không nói nhiều về những gì mình đã trải qua, cũng không nhận mình là anh hùng. Nhưng với những người từng sống trong thời kỳ ấy, cái tên La Thị Tám là biểu tượng của lòng gan dạ và sự hy sinh thầm lặng. Câu chuyện của chị cũng giống như hàng ngàn thanh niên xung phong khác – những con người không đứng trên bục vinh quang, nhưng chính họ đã giữ cho mạch máu giao thông của đất nước không bao giờ ngừng chảy. Những con người như La Thị Tám nhắc chúng ta rằng:
giữa khói lửa chiến tranh, vẻ đẹp lớn nhất không nằm ở sự nổi tiếng, mà ở lòng dũng cảm âm thầm và sự cống hiến không cần được gọi tên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn