Người có công giúp đỡ cách mạng

Trường Tiểu học Lương Sơn (78)

Sinh ra trong một gia đình nông dân ở miền Tây Nam Bộ, cuộc sống của bà gắn liền với ruộng đồng, sông nước. Khi phong trào cách mạng phát triển, ngôi nhà của bà dần trở thành nơi lui tới của nhiều cán bộ.

Thái Nguyên02/04/2026Hà Thu Phương (Trường Tiểu học Lương Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh, có những mái nhà tranh đơn sơ lại trở thành “pháo đài” bí mật của cách mạng. Và trong những con người thầm lặng ấy, có một người mẹ rất đặc biệt – Nguyễn Thị Thập, nhưng ít ai biết rằng trước khi trở thành một lãnh đạo, bà cũng từng là một người dân âm thầm nuôi giấu cán bộ.

Sinh ra trong một gia đình nông dân ở miền Tây Nam Bộ, cuộc sống của bà gắn liền với ruộng đồng, sông nước. Khi phong trào cách mạng phát triển, ngôi nhà của bà dần trở thành nơi lui tới của nhiều cán bộ.

Ban ngày, đó chỉ là một căn nhà bình thường với bữa cơm đạm bạc. Nhưng ban đêm, dưới nền đất, sau vách lá, là những chỗ ẩn nấp được che giấu khéo léo. Bà vừa nấu ăn, vừa canh chừng, vừa tìm cách liên lạc với các cơ sở khác.

Có những lúc trong nhà có đến vài cán bộ cùng trú ẩn, trong khi lương thực lại rất ít. Bà phải chia từng bát cơm, nhường phần tốt nhất cho người đang làm nhiệm vụ. Đối với bà, họ không chỉ là cán bộ – mà như con, như em trong gia đình.

Nguy hiểm luôn cận kề. Những cuộc càn quét có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Có lần, địch bất ngờ ập vào khám xét. Bà vẫn bình tĩnh nhóm bếp, nói chuyện tự nhiên như không có gì xảy ra, trong khi ngay dưới nền nhà là những con người đang nín thở.

Chỉ cần một sơ suất nhỏ, không chỉ bà mà cả gia đình đều có thể mất mạng. Nhưng bà chưa từng lùi bước.

Nhưng ngoài Nguyễn Thị Thập, còn có những người dân gần như không có tên trong lịch sử.

Ở một làng quê miền Trung, có một người mẹ không ai nhớ rõ tên. Người ta chỉ gọi bà là “má Ba”.

Nhà bà nằm gần một con đường mòn – nơi nhiều cán bộ thường đi qua. Thấy họ đói, bà lặng lẽ nấu thêm nồi cơm, để sẵn gáo nước, rồi giả vờ như không biết ai đã đến. Những đêm mưa, bà mở cửa sau, để sẵn chỗ khô ráo cho họ trú.

Không ai giao nhiệm vụ. Không ai ghi công.
Bà làm tất cả chỉ vì một điều giản dị: “Mấy đứa đó vì nước, mình giúp được gì thì giúp.”

Một lần, có người bị thương nặng được đưa vào nhà. Bà tự tay chăm sóc, thay băng, nấu cháo, thức trắng nhiều đêm. Khi người ấy khỏe lại rời đi, bà chỉ đứng nhìn theo, không hỏi tên, không cần biết sau này họ là ai.

Sau chiến tranh, bà vẫn sống như bao người nông dân khác. Không huân chương, không danh hiệu. Nhưng trong ký ức của những người từng được bà giúp đỡ, hình ảnh người mẹ ấy không bao giờ phai.

Có những con người không được gọi tên trong lịch sử, nhưng lại sống mãi trong lòng người khác.

Họ không cầm súng.
Không ra trận.
Nhưng chính họ đã giữ cho những người ra trận có nơi quay về, có cơm ăn, có chỗ ẩn náu.

Trong thời hoa lửa, lòng dân chính là “hậu phương” vững chắc nhất – và những người dân bình thường ấy chính là những anh hùng thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trường Tiểu học Lương Sơn (78) | Câu chuyện thời hoa lửa