Trường Tiểu học Phố Cò -Má Tám Ngân – Ngọn đèn không bao giờ tắt
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, có những người mẹ không trực tiếp cầm súng nhưng đã trở thành điểm tựa vững chắc của cách mạng. Má Tám Ngân là một trong những người mẹ như thế.
Ở một vùng quê Nam Bộ, giữa những rặng dừa xanh ngút ngàn và những con kênh hiền hòa, có một người mẹ mà bà con ai cũng kính trọng, gọi bằng cái tên thân thương là Má Tám Ngân.
Má sống trong một căn nhà lá đơn sơ. Cuộc sống của má gắn liền với ruộng lúa, vườn rau và những buổi chợ quê. Nhìn bề ngoài, má chỉ là một người nông dân bình dị như bao người khác. Nhưng ít ai biết rằng, phía dưới nền nhà của má là một hầm bí mật – nơi đã che chở biết bao cán bộ cách mạng trong những năm tháng chiến tranh.
Những năm ấy, quê hương chìm trong khói lửa. Bom đạn ngày đêm cày xới ruộng đồng. Cuộc sống của người dân vô cùng gian khổ. Dù vậy, má Tám luôn tin rằng đất nước nhất định sẽ có ngày hòa bình.
Đêm đến, khi mọi người đã ngủ, má lặng lẽ thắp một ngọn đèn dầu nhỏ đặt bên cửa sổ. Ánh đèn ấy không chỉ soi sáng căn nhà mà còn là tín hiệu để các chiến sĩ biết nơi trú ẩn an toàn.
Có những hôm trời mưa tầm tã, một nhóm cán bộ tìm đến trong tình trạng quần áo ướt sũng, người đầy bùn đất. Má vội mở cửa, nhỏ nhẹ nói:
– Các con vào nhanh đi, má đã nấu sẵn nồi cháo nóng rồi.
Các chiến sĩ xúc động vô cùng. Họ xem má như chính mẹ ruột của mình. Sau bữa cơm đạm bạc, má lại cẩn thận dẫn mọi người xuống căn hầm bí mật dưới nền nhà. Căn hầm chật hẹp nhưng là nơi an toàn giữa những ngày bom đạn.
Một lần, lính địch bất ngờ đến lục soát. Chúng nghi ngờ trong nhà có người nên khám xét rất kỹ. Má vẫn bình tĩnh nhóm bếp nấu cơm, vừa quạt lửa vừa trò chuyện như không có chuyện gì xảy ra.
Một tên lính hỏi:
– Bà có giấu ai trong nhà không?
Má mỉm cười hiền hậu:
– Nhà tôi chỉ có mấy con gà với mấy luống rau. Các ông cứ tìm nếu thấy điều gì đáng nghi.
Thấy dáng vẻ điềm tĩnh của má, chúng không phát hiện được căn hầm bí mật và bỏ đi.
Khi bóng lính khuất hẳn, má mới nhẹ nhàng mở nắp hầm. Các chiến sĩ bước lên, ai cũng rưng rưng nước mắt.
Một người nắm chặt tay má:
– Má vừa cứu sống chúng con.
Má chỉ cười hiền:
– Má đâu có làm gì lớn lao. Chỉ mong các con mạnh khỏe để tiếp tục bảo vệ quê hương.
Không chỉ nuôi giấu cán bộ, má còn chia từng lon gạo, từng trái dừa, từng bó rau cho những người lính hành quân. Có những ngày trong nhà chẳng còn gì ngoài nồi khoai luộc, má vẫn nhường phần ngon nhất cho các con.
Má thường nói:
– Người lớn có thể chịu đói một chút, nhưng các con phải có sức để hoàn thành nhiệm vụ.
Lời nói giản dị ấy khiến ai nghe cũng xúc động. Đối với các chiến sĩ, căn nhà của má không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là mái ấm giữa những ngày chiến tranh khốc liệt.
Năm tháng trôi qua, đất nước giành được độc lập. Những người lính năm xưa trở về, mái tóc đã điểm bạc. Việc đầu tiên họ làm là tìm đến thăm má Tám Ngân.
Có người ôm lấy má mà nghẹn ngào:
– Nếu ngày ấy không có má, có lẽ chúng con đã không còn được thấy ngày hòa bình.
Má nhìn mọi người bằng ánh mắt hiền từ rồi chậm rãi nói:
– Hôm nay các con còn sống, đất nước thanh bình, trẻ em được đến trường, vậy là má mãn nguyện rồi.
Câu nói ấy khiến tất cả lặng đi. Họ hiểu rằng, trong trái tim người mẹ Việt Nam, hạnh phúc lớn nhất không phải là điều gì cho riêng mình mà là được nhìn thấy quê hương bình yên, nhân dân no ấm.
Ngày nay, ngôi nhà của má không còn là nơi che giấu cán bộ như trước, nhưng câu chuyện về Má Tám Ngân vẫn được người dân kể lại cho con cháu. Ngọn đèn dầu năm nào đã tắt từ lâu, nhưng ánh sáng của lòng yêu nước, sự bao dung và đức hy sinh mà má để lại vẫn luôn soi đường cho các thế hệ mai sau.
Em rất khâm phục Má Tám Ngân. Má đã dạy cho chúng em hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện bằng những việc làm lớn lao mà còn được bắt đầu từ sự sẻ chia, lòng dũng cảm và tinh thần sẵn sàng giúp đỡ người khác. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống trung thực, biết yêu thương mọi người và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp để xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam anh hùng.



