Trương Văn Hổ và con đường không thể trở về
Trương Văn Hổ nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực cho quân Nguyên đang tiến vào Đại Việt. Đoàn thuyền của ông mang theo nguồn hậu cần quan trọng. Phía trước, đạo thủy quân của Ô Mã Nhi đã tiến lên.
Điều đó khiến đoàn vận tải có lý do để tin rằng đường biển đã được bảo đảm.
Nhưng chính sự chủ quan ấy đã tạo điều kiện cho Trần Khánh Dư ra tay.
Vị tướng nhà Trần hiểu rằng đoàn thuyền lương sẽ không thể cơ động nhanh như chiến thuyền.
Ông bố trí lực lượng phục kích ở Vân Đồn.
Khi đoàn thuyền xuất hiện, trận chiến lập tức bùng nổ.
Quân Nguyên bị đánh mạnh.
Trương Văn Hổ cố gắng đưa đoàn thuyền tiến về phía đất liền.
Nhưng quân Trần tiếp tục truy kích.
Tại Lục Thủy, cuộc giao chiến lại diễn ra.
Đoàn thuyền lương không còn khả năng tiếp tục hành trình như dự kiến.
Trương Văn Hổ cuối cùng phải bỏ chạy về Quỳnh Châu.
Theo ghi chép được Bảo tàng Lịch sử Quốc gia dẫn lại, ông chạy thoát trên một chiếc thuyền nhỏ. Phần còn lại của đoàn thuyền đã bị quân Trần đánh bại.
Lương thực và khí giới bị thu giữ hoặc mất xuống biển.
Đối với quân Nguyên, đó không chỉ là mất một đoàn vận tải.
Đó là sự đứt gãy của một nguồn tiếp tế quan trọng.
Đối với nhà Trần, đó là một chiến thắng có giá trị chiến lược.
Vân Đồn trở thành nơi ghi dấu tài thao lược của Trần Khánh Dư.



