Trương Văn Phúc – Người cán bộ tận tụy ra đi giữa những ngày hành quân vì Tổ quốc
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, không phải mọi sự hy sinh đều diễn ra giữa tiếng súng và khói lửa chiến trường. Có những người lính đã dành trọn tuổi trẻ cho quân đội, vượt qua biết bao gian khổ, hiểm nguy và rồi lặng lẽ ra đi vì bệnh tật trong khi vẫn đang làm nhiệm vụ. Liệt sĩ Trương Văn Phúc là một trong những người như thế.
Liệt sĩ Trương Văn Phúc sinh năm 1936 tại xóm 7, xã Xuân Khê, huyện Lý Nhân, tỉnh Nam Hà (nay thuộc tỉnh Hà Nam). Sinh ra trong những năm tháng đất nước còn nhiều biến động, đồng chí sớm lựa chọn con đường phục vụ cách mạng và lên đường nhập ngũ vào tháng 1 năm 1955.
Trong suốt những năm công tác trong quân đội, đồng chí luôn thể hiện phẩm chất của người cán bộ tận tụy, trách nhiệm và gương mẫu. Nhờ quá trình rèn luyện, phấn đấu không ngừng, đồng chí được giao giữ chức vụ C phó tại đơn vị C7, D966, E320 với quân hàm Thiếu úy.
Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước là thời kỳ quân đội ta phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, từ điều kiện sinh hoạt thiếu thốn đến môi trường chiến trường khắc nghiệt. Các cán bộ, chiến sĩ không chỉ phải chuẩn bị cho nhiệm vụ chiến đấu mà còn phải chống chọi với bệnh tật, sốt rét và nhiều hiểm nguy khác nơi rừng núi.
Ngày 4 tháng 8 năm 1965, khi đang công tác tại đơn vị, đồng chí Trương Văn Phúc lâm bệnh nặng và từ trần tại bệnh xá Trung đoàn. Sự ra đi của đồng chí là mất mát lớn đối với đơn vị, đồng đội và gia đình. Dù không ngã xuống giữa trận đánh, nhưng đồng chí đã hy sinh trong khi đang thực hiện nhiệm vụ phục vụ quân đội và đất nước, sau nhiều năm cống hiến không mệt mỏi.
Ở tuổi 29, đồng chí đã khép lại cuộc đời của một người lính bằng tất cả sự tận tâm và trách nhiệm. Những năm tháng phục vụ trong quân ngũ của đồng chí là minh chứng cho tinh thần sẵn sàng cống hiến, chấp nhận gian khổ vì nhiệm vụ chung của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng tên tuổi của Thiếu úy Trương Văn Phúc vẫn được quê hương Xuân Khê, Lý Nhân trân trọng ghi nhớ. Cuộc đời và sự cống hiến của đồng chí là một phần của lịch sử hào hùng mà các thế hệ hôm nay luôn biết ơn và tự hào.



