Bài viết

Trương Vĩnh Chỉnh và Trương Công Minh

Câu chuyện là khúc tráng ca bi hùng về hai anh em ruột liệt sĩ Trương Công Minh (sinh năm 1955) và Trương Vĩnh Chinh (sinh năm 1956), cựu học sinh những khóa đầu tiên của trường Cấp 3 Cẩm Bình (nay là THPT Cẩm Bình, Hà Tĩnh). Sinh ra trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng, có cha là cựu chiến binh thời chống Pháp, hai anh em đã sớm được hun đúc tinh thần yêu nước và lý tưởng sống cao đẹp. Tháng 12/1972, người anh cả Trương Công Minh nhập ngũ và anh dũng hy sinh vào ngày 9/4/1975 tạ

Hà Tĩnh17/05/2026Nguyễn Văn Quang (Đoàn Trường THPT Cẩm Bình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trương Vĩnh Chỉnh và Trương Công Minh

Câu chuyện là một khúc tráng ca bi hùng về gia đình họ Trương ở vùng quê nghèo Cẩm Thành, Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh), nơi có hai người con trai đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Được nuôi dưỡng từ những câu chuyện chiến trường của người cha là cựu chiến binh thời chống Pháp, hai anh em Trương Công Minh và Trương Vĩnh Chinh đã sớm định hình lý tưởng sống cao đẹp ngay từ khi còn là học sinh những khóa đầu tiên của trường Cấp 3 Cẩm Bình. Tháng 12/1972, người anh cả Trương Công Minh lên đường nhập ngũ; bằng bản lĩnh và sự gương mẫu, anh được giao trọng trách Tiểu đội trưởng. Trong trận đánh then chốt ngày 9/4/1975 tại Trảng Bom (Đồng Nai), anh Minh dũng cảm nhận nhiệm vụ cầm cờ xung phong và đã ngã xuống khi đôi tay vẫn giữ chặt cán cờ đỏ giữa mưa bom bão đạn, hy sinh ngay trước thềm ngày đất nước thống nhất. Nối bước anh trai, người em Trương Vĩnh Chinh nhập ngũ tháng 12/1974; anh sẵn sàng rời bỏ vị trí phi công danh giá để chuyển sang bộ binh trực tiếp đối mặt với hiểm nguy. Bi kịch và sự bi tráng đỉnh điểm diễn ra vào tháng 10/1977 tại trận đánh Bến Cầu (Tây Ninh), khi người em út Trương Vĩnh Chỉnh tận mắt chứng kiến anh trai Vĩnh Chinh bị trúng đạn trọng thương. Giữa lằn ranh bản năng ruột thịt và mệnh lệnh chiến đấu, người em út đã phải gạt nước mắt, nghe theo lời thúc giục cuối cùng của anh trai để quay lưng lao lên phía trước, đặt đại nghĩa non sông lên trên tình riêng. Chiến tranh qua đi, người em út Trương Vĩnh Chỉnh là người duy nhất may mắn sống sót trở về, gánh vác trách nhiệm thờ phụng và kể lại câu chuyện về hai người anh. Sự hy sinh của họ đã trở thành một "sự tích hiện đại" đầy tự hào, minh chứng cho dòng chảy yêu nước thiêng liêng kết nối giữa gia đình, nhà trường và chiến trường, mãi là ngọn lửa tinh thần sưởi ấm và nhắc nhở các thế hệ mai sau về cái giá của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn