TRUYỆN 11: BUỔI SÁNG KHÔNG CÒI BÁO ĐỘNG
Sáng ấy, chúng tôi đến lớp mà không nghe tiếng còi. Cả làng yên ắng lạ thường. Thầy giáo vẫn điểm danh, nhưng ai cũng ngóng ra ngoài.
Giờ học trôi qua bình thường. Đến giờ ra chơi, thầy bảo: “Hôm nay, các em chơi ở sân.” Lần đầu tiên sau nhiều tháng, chúng tôi chạy nhảy dưới trời xanh.
Buổi sáng ấy ngắn thôi, nhưng gieo trong chúng tôi niềm tin rằng một ngày nào đó, yên bình sẽ trở lại thật sự.


