TRUYỆN 8: ĐÊM CANH GÁC CUỐI RỪNG
Tôi nhận ca gác lúc nửa đêm. Rừng im lặng đến lạ. Chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng lá khô lạo xạo dưới chân.
Súng đặt sẵn bên cạnh. Tôi căng mắt nhìn vào khoảng tối trước mặt. Mỗi cành cây lay nhẹ cũng khiến tim tôi thắt lại. Lần đầu đi gác xa đơn vị, tôi không giấu được nỗi lo.
Chợt nhớ lời tiểu đội trưởng:
– Canh gác không chỉ là nhìn, mà là giữ sự bình yên cho đồng đội ngủ.



