Podcast

Truyện Đêm Khuya Về Chiến Tranh Việt Nam - Ngày Xưa Nơi Đây Là Của Rừng

Lạng Sơn11/08/2026Xã Bản Máy (Đoàn xã Bản Máy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

0:00

0 giây

mời các bạn nghe buổi phát thanh văn nghệ của Đài Tiếng Nói Việt Nam

0:07

7 giây

thưa các bạn Nhà văn quân đội xưa Nguyệt Minh là tác giả của nhiều truyện ngắn viết về đề tài hậu chiến hai truyện ngắn

0:15

15 giây

của ông người về bến sông Châu và 13 bến nước được chuyển thể thành tác phẩm điện ảnh đã đem tới cho người xem nhiều cảm

0:23

23 giây

xúc về thân phận của người lính người phụ nữ thời Hậu chia bạn một sáng tác như thế của nhà văn Dương Nguyệt Minh đó

0:30

30 giây

là chuyện ngắn ngày xưa Nơi Đây là cửa dừng mời các bạn cùng nghe

0:53

53 giây

tôi xuống tàu ở gas một mình một túi khoác Tôi Leo đèo eo Bác lúc mặt trời khát núi hoàng hôn biển

1:03

1 phút, 3 giây

rừng suối rất nhanh Gió Núi rười rượi thổi lao xao rập rờn lau lách hai bên đều

1:12

1 phút, 12 giây

eo bát bị xẹp toát ra đã hòn đá lớp đá gần bị bạc hết Làm đường to tôi cố mường

1:20

1 phút, 20 giây

tượng Tìm hình xưa dáng cũ của đạo ngày xưa Nơi Đây là cửa Dừng chủ nhật tôi

1:27

1 phút, 27 giây

thường theo mẹ gánh cỏ xanh khoác nếp Củ mài từ rừng đi qua đèo eo bát này về nhà

1:34

1 phút, 34 giây

hai bên đèo là đồi núi dựng đứng như thành con đường mòn chạy chính giữa đường mòn chạy trên đất vàng sẫm lẫn sỏi

1:42

1 phút, 42 giây

chạy trên ghềnh đá chập chùng ghềnh đá đứng ở đỉnh đèo nhìn lên chỉ thấy trời xanh cửa rừng nhưng cũng là cửa gió

1:52

1 phút, 52 giây

quanh năm gió rừng hun hút Thổi Bên cạnh lối đi Có một cây sồi già thợ sơn bạn

2:00

2 phút

thừa ngồi nghỉ dưới gốc rồi lấy sức để vào rừng hoặc xuống núi bây giờ thì cây sồi vẫn còn gốc Gân guốc

2:08

2 phút, 8 giây

vỏ mốc cách cây sồi già đã chứng kiến khoảnh khắc bồng bột cuồng nhiệt của tôi và sinh từ ngày xưa ấy chứng kiến mọi

2:17

2 phút, 17 giây

đổi thay ở cửa rừng Đầm Vạc đồng cỏ ở bên này đèo bên kia

2:24

2 phút, 24 giây

đều rừng xanh miên man Điệp chủng tưởng như không bao giờ hết Quê Tôi Miền bán sơn địa phía trên đèo

2:32

2 phút, 32 giây

eo bát là núi đồi một phần đông nam rẫy Tam Điệp phía dưới đèo eo bát rải rác

2:39

2 phút, 39 giây

đồi hoặc núi đứng riêng lẻ ở đồng cỏ đồng lúa qua sông bến châu sông bút mới đến đồng

2:46

2 phút, 46 giây

bằng kéo dài xuống tận biển Xóm Núi của tôi nằm sát đồng cỏ bên này

2:53

2 phút, 53 giây

bờ Đầm Vạc Xóm Núi chừng 20 nóc nhà tường trình đất học giả hoặc bổi bên kia Đầm Vạc có mấy

3:03

3 phút, 3 giây

bản người Mường nằm kéo dài dưới chân đồi con rùa núi là vôi Và đèo eo bát

3:10

3 phút, 10 giây

người Mường ở nhà sàn mái lợp xanh giàn lát phên nứa lợn gà trâu dê ngựa thả

3:18

3 phút, 18 giây

rông ngủ cả dưới gầm sàn mùa khô đồng cỏ cháy vàng sơ sẩy một đàn

3:25

3 phút, 25 giây

lửa là bùng lên cháy mùa mưa đường mòn chi chít vết chân súc vật nuôi thả sông dân xóm núi nuôi trâu cấy lúa thỉnh

3:34

3 phút, 34 giây

thoảng mới đi rừng dân mấy bản Mường lấy việc đi rừng chăn dê ngựa làm kế sinh nhai

3:41

3 phút, 41 giây

dạo ấy có một doanh trại bộ đội ở bên kia đồng cỏ sát chân đồi con rùa lính mới trẻ măng quân hàm đỏ chót sao bạc

3:51

3 phút, 51 giây

sáng lấp lánh quân phục danh như lá rừng họ lấy vỏ quả bom bi mẹ làm kèn lính

3:58

3 phút, 58 giây

trong doanh trại học tập để rèn luyện ngủ nghỉ nhất nhất đều theo lệnh Kẻ Báo thức kẻ ăn sáng kẻng ra thao trường cảnh

4:07

4 phút, 7 giây

lên giường ngủ kẻ tiếng kẻng bộ đội quen đến mức dân xóm núi và bản Mường Nghe là

4:15

4 phút, 15 giây

biết mấy giờ ngày nào cũng nghe nghe mãi thành thói quen của cả vùng sáng nghe tiếng kẻng báo thức là tỉnh ngủ chiều

4:24

4 phút, 24 giây

tối đang ở rừng nghe tiếng kẻng là bảo nhau về nhà đêm nghe tiếng kẻ ngủ là vợ chồng con cái bảo nhau Tắt đèn lên

4:32

4 phút, 32 giây

giường tiếng kẻng doanh trại lính đi vào đời sống sinh hoạt quê tôi rất nhuần nhụy tự

4:39

4 phút, 39 giây

nhiên sau này bộ đội rút hết đi họ tặng doanh trại cho xã làm trụ sở Ủy ban tiếng càng không còn vang lên khi sáng

4:48

4 phút, 48 giây

sớm lúc chiều tà nữa lòng tôi mênh mang trống vắng vô cùng người dân quê tôi nhớ tiếng kẻng thao

4:56

4 phút, 56 giây

thức không ngủ Dạo đó đồi Con rùa là thao cùng lính tập luyện lúc giải lao họ giá súng và vật nhau đùa vui hoặc ôm đàn

5:05

5 phút, 5 giây

ghi ta gầy hát rống lên ở bên này Đầm Vạc cũng nghe được lúc đầu Trẻ chăn trâu Chăn Ngựa lạ lẫm sau thì thành quen

5:14

5 phút, 14 giây

chúng lân la sán lại gần ngồi chồm hỗm hoặc nằm bệt xuống cỏ chống tay lên má há hốc miệng để nghe hát

5:23

5 phút, 23 giây

Tôi ở rừng về thỉnh thoảng gặp Lính Trẻ hành quân đi ngược chiều Họ trêu đùa làm

5:29

5 phút, 29 giây

tôi xấu hổ đỏ bừng mặt lính ở chân đồi con rùa hay đi hành quân dã ngoại đường dài hoặc là khoác đất rèn luyện Hành

5:38

5 phút, 38 giây

Quân dã ngoại đường dài thường đi rất sớm 5 giờ sáng báo thức một lúc sau đã thấy họ khoác súng đeo bao gạo xẻng và

5:47

5 phút, 47 giây

ba lô xanh lá ngụy trang hành quân qua ngõ nhà tôi chiều tối họ lại về mũ cối

5:53

5 phút, 53 giây

nhấp nhô lá ngụy trang xanh rực rởn đội hình Hành Quân dài như con rồng đất theo

6:00

6 phút

đường mòn quanh co uốn lượn thỉnh thoảng anh thiếu úy đi cạnh hàng quân lấy giọng

6:06

6 phút, 6 giây

hô to luyện vai trăm cân lính Hành Quân đáp lại luyện chân ngàn dặm anh thiếu ý hô tiếp thanh niên sẵn sàng

6:16

6 phút, 16 giây

lính hành quân Đồng Thanh Ngân dài vào Nam đánh Mỹ Tôi cảm nhận được lòng mình xốn sang náo

6:24

6 phút, 24 giây

nức Lúc ấy tôi ước ao là con trai tôi sẽ khoác ba lô đi trong hàng quân ấy những

6:32

6 phút, 32 giây

người lính mới trẻ mang đến huấn luyện rồi lại đi hết đợt này đến đợt khác họ đi đến những chiến trường xa lắc lính ở

6:40

6 phút, 40 giây

chân đồi con rùa khổ nhất là lúc khoác đất Hành Quân rèn luyện mỗi người tự đan một cái sọt có ba chân đựng đất rèn

6:49

6 phút, 49 giây

đất lấy ngay bên cạnh Đầm Vạc nhào kỹ nặn thành Ba Hòn Bà phơi khô một hòn đất

6:56

6 phút, 56 giây

là 15 kg một hòn đất giảm cân một hòn đất 5 cân những ngày

7:03

7 phút, 3 giây

đầu đinh mới chưa quen thì chỉ khoác hòn đất rèn 15 kg sau này tuy sức khỏe mà bỏ thêm hòn đất 10 cân hay là 5 cân một

7:13

7 phút, 13 giây

tuần hay buổi khoác đất Thành Quân rèn luyện đi theo con đường qua ngõ nhà tôi Họ đi từ la lá Tối đến khoảng 9 10 giờ

7:21

7 phút, 21 giây

đêm thì về doanh trại bây giờ chiến tranh đã lùi ra doanh trại

7:28

7 phút, 28 giây

bộ đội ngày xưa mất hết dấu vết tất cả Chỉ Còn Trong Ký Ức tôi thẫn thờ đứng

7:34

7 phút, 34 giây

trước ngõ nhà mình căn nhà cũ kỹ lợp Dạ vẫn còn nguyên dáng hình tôi nghe rõ

7:41

7 phút, 41 giây

tiếng cối gạo ngẩn nha thóp thóp bên hàng xóm đàn dê nhà tôi mới đi ăn về

7:48

7 phút, 48 giây

đang nhảy cỡn trong sân đất tranh nhau vào chuồng cây gạo cổ thụ trong vườn xù gai vươn cành khẳng khiu lên nền trời

7:57

7 phút, 57 giây

đang sang sáng tối lửa đỏ cháy bập bùng cùi đổ lét bép mùi sôi nếp nương ngào ngạt Mẹ đang ngồi lúi

8:07

8 phút, 7 giây

húi đun bếp bóng mẹ tôi in trên vách đen sẫm BU ơi

8:13

8 phút, 13 giây

mẹ bảo que cười bếp ngước lên chân chân nhìn tôi mẹ ngạc nhiên vì tôi về đường

8:19

8 phút, 19 giây

đột khi đã chập choạng Tối trời một thứ tình cảm ruột thịt sâu thẳm trong tôi

8:26

8 phút, 26 giây

trào lên lâu lắm rồi tôi mới có cái trạng thái tình cảm này tôi mếu máo BU

8:33

8 phút, 33 giây

ơi con đã về đây mẹ tôi cũng nghẹn ngào mẹ quệt nước mắt mày cũng còn biết đường mà về hở miên

8:43

8 phút, 43 giây

công nợ việc kia bận lu bù nhưng mà Lúc nào con cũng nhớ bu mà mẹ linh cảm tôi có chuyện không vui mẹ

8:52

8 phút, 52 giây

làm mặt giận hỏi chồng con đâu mà mày dẫn cái xác về không

8:59

8 phút, 59 giây

chờ có thế là tôi nhao và lòng mẹ khóc như một đứa trẻ khóc vì buồn khóc vì vui khóc vì thấy lòng mình dễ chịu

9:07

9 phút, 7 giây

gần 40 tuổi đầu chỉ khi về nhà tôi mới tìm thấy tôi tìm thấy những ngày xưa ấm

9:14

9 phút, 14 giây

áp trong lòng mẹ đêm biển rừng Tôi thao thức hoài mẹ cũng

9:23

9 phút, 23 giây

lục đục dạy dỡ chõ xôi đã chín tôi ra ngồi ở bậc cầu thang nhà sàn nhìn lên bầu trời trăng biển rừng gầy và xanh xao

9:32

9 phút, 32 giây

hơn Trăng thành phố sao thì thưa thớt nhấp nháy không biết mệt trời đêm cao hơn xa xăm vời vợi cũng đêm

9:43

9 phút, 43 giây

trăng thế này hai chục năm trước tôi đã gặp sinh Cuộc Gặp Bất Ngờ lạ kỳ cứ ám ảnh suốt cuộc đời tôi

9:51

9 phút, 51 giây

hôm ấy ăn cơm xong một lúc thì tôi đến khe nước tắm mẹ bảo tôi tiện thể đem ống bơm theo

9:59

9 phút, 59 giây

xong vác luôn nước về tôi dầm mình vào khay nước trong mát khe nước chỗ cạn chỗ sâu Tôi bơi ra chỗ sâu

10:07

10 phút, 7 giây

nhất để vẫy vùng Cơn mệt mỏi từ buổi chiều đi rừng lấy măng mất hẳn đêm vắng

10:14

10 phút, 14 giây

khe vắng và trăng thanh tôi ngây ngất mùi hương hoa dại Mùi cỏ nước thơm thoảng dưới trăng ngàn

10:23

10 phút, 23 giây

Bỗng dưng tôi bị chuột rút hai bắp tay co cứng không bơi được nữa hai chân quẫy

10:29

10 phút, 29 giây

đạp tuyệt vọng Mỗi lần kêu cứu là nước ộc vào miệng người tôi trồi lên chìm

10:36

10 phút, 36 giây

xuống Mẹ ơi cứu con tôi kêu mẹ trong lúc khốn cùng và một thoáng nghĩ đến cái

10:43

10 phút, 43 giây

chết lướt nhanh trong đầu sinh khoác ba lô một mình đi qua khe nước Anh có mặt đúng lúc tôi đang nghĩ

10:51

10 phút, 51 giây

ngáp sắp chìm hẳn sinh để nguyên quần áo lao xuống khen nước bớt tôn lên Anh vác tôi trên vai

10:59

10 phút, 59 giây

vội vàng tay ôm chặt hai đùi tôi chạy đầu dốc xuống đất nước trong bụng tôi ộc ra miệng theo mỗi bước chạy của anh

11:08

11 phút, 8 giây

sau này sinh kể lại như thế Tôi thầm cảm ơn anh và ngượng ngùng xấu

11:14

11 phút, 14 giây

hổ tôi hình dung tiếp theo Lúc ấy anh đặt tôi trên nền cỏ xanh anh uống quýt cúi xuống và hút nước trong miệng mũi

11:23

11 phút, 23 giây

tôi đôi bàn tay anh cứng cáp quen cầm súng cầm xẻng đào công sự gấp gáp ấn mạnh từng nhịp lên ngực tôi làm hốt nhân

11:32

11 phút, 32 giây

tạo không dám tưởng tượng thêm nữa Bởi tôi chỉ nhớ lúc đó tôi chỉ mặc một bộ đồ

11:39

11 phút, 39 giây

mỏng mảnh trên người sáng hôm sau mẹ dẫn tôi đi tìm người lính đã cứu con gái mình doanh trại lính

11:48

11 phút, 48 giây

vắng tanh Vắng ngắt cả đại đội hành quân dã ngoại chưa về Bếp nuôi quân dã chiến khói xanh bay cuộn lên hình Cây Nấm linh

11:56

11 phút, 56 giây

chi thấp thoáng vài ba bóng khôi phục đi ra đi vào doanh trại anh thiếu úy trẻ trực chỉ huy ở nhà chăm chú nghe mẹ tôi

12:05

12 phút, 5 giây

trình bày anh theo ý rất sửng sốt không tin chuyện đã xảy ra sự thật vẫn là sự thật sinh là người đã

12:14

12 phút, 14 giây

cứu tôi nhưng anh đã giấu cán bộ đại đội một tuần trước bộ đội ở tại trại học chính trị chỉ có xin được tiểu đoàn giải

12:23

12 phút, 23 giây

quyết đi tranh thủ thăm mẹ ốm Tối qua về doanh trại rất muộn Anh trình bày lý do về muộn 2 giờ đồng hồ là do tàu chậm

12:31

12 phút, 31 giây

Nhưng anh đã quên rằng tàu về ga từ 6 giờ tối lúc điểm danh ở doanh trại vẫn

12:38

12 phút, 38 giây

nghe tiếng còi tàu tu tu đi lối tắt qua đèo eo bát về doanh trại chỉ hết 1 giờ đồng hồ không thể đi chậm hơn

12:46

12 phút, 46 giây

đại đội đã bắt anh làm kiểm điểm thuyên chuyển xuống tổ đuôi Quân và phạt bổ củi một ngày

12:53

12 phút, 53 giây

tôi chạy vội đến chỗ sinh đang bầu củi Anh cởi trần ngực vạm vỡ phồng lên mồ

12:59

12 phút, 59 giây

hôi nhễ nhại mặt đỏ bừng vì nóng cái vòng bạc tôi tặng Đêm hôm qua lấp lánh ở cổ tay anh tôi đã chào Nước Mắt

13:08

13 phút, 8 giây

thương anh đến nao lòng chỉ vì tôi mà sinh đã nên nông nỗi này

13:16

13 phút, 16 giây

dạo ấy tôi đang học năm cuối cùng của bậc phổ thông sáng nghe tiếng kèn của bộ đội tôi dậy ngay và đi bộ xuống trường

13:24

13 phút, 24 giây

huyện kịp 7 giờ để học gần chưa học xong lại lóc cóc đi bộ từ Phố huyện Về Xóm Núi

13:30

13 phút, 30 giây

đi học đi rừng Tôi không biết mệt là gì bạn bè bảo tôi đẹp cái đẹp của cô gái 17

13:39

13 phút, 39 giây

tuổi gương mặt trái xoan lúc nào cũng trắng hồng tóc cắt ngắn ngang vai ngực cao đầy đặn

13:47

13 phút, 47 giây

eo thắt mắt tròn to mơ màng tính tôi vui vẻ nồng nhiệt quen rồi thân tôi và sinh yêu nhau lúc

13:57

13 phút, 57 giây

nào không biết dân chủ sáng chủ nhật bộ đội phải đi rừng lấy cùi giúp anh nuôi buổi chiều được nghỉ tôi và anh vào rừng hoặc đi

14:06

14 phút, 6 giây

dọc khe nước chơi mẹ biết chúng tôi yêu nhau mẹ không ngăn cản nhưng băn khoăn vì tôi còn trẻ quá

14:13

14 phút, 13 giây

mới 17 tuổi Tôi chưa học hết phổ thông chiến tranh không biết bao giờ kết thúc Cha tôi đi bộ đội 10 năm vẫn chưa về mẹ

14:23

14 phút, 23 giây

tôi sống những tháng ngày dài dằng dặc chờ chồng nỗi lo cho chồng nay thêm nỗi lo cho con gái

14:31

14 phút, 31 giây

rồi tôi lấy chồng chồng tôi chưa một ngày biết đến chiến tranh thời trai trẻ

14:38

14 phút, 38 giây

của sinh là ở rừng núi và chiến trường chồng tôi sống rất hiện đại là người thành đạt và kiếm nhiều tiền

14:47

14 phút, 47 giây

hôn tôi đã quỳ xuống trước mặt chồng xin tha thứ anh dìu tôi dạy và ôm chặt vào

14:54

14 phút, 54 giây

lòng anh yêu em là yêu con người em đang ở trước mặt anh nơi đây Tôi thành thật

15:01

15 phút, 1 giây

anh hãy cho em một thời gian và tôi đã kể lại mối tình với sinh cho chồng nghe Chồng tôi bảo anh biết em vẫn còn nhớ

15:09

15 phút, 9 giây

đến sinh tôi luôn thành thật với chồng Vâng em chưa thể nào quên ngay được Nhưng anh

15:16

15 phút, 16 giây

đừng ghen với người đã chết tình cờ chồng tôi bắt gặp cuốn nhật ký của sinh và cái vòng bạc tôi tặng sinh

15:25

15 phút, 25 giây

đeo tay ở chiến trường người ta vất vả lắm mới đem được hai di vật ấy từ chiến trường ra đưa lại cho tôi theo lời xin

15:34

15 phút, 34 giây

nhắn trước khi chết đến lúc này thì chồng tôi làm ầm lên chồng tôi yêu cầu không để bất cứ một

15:41

15 phút, 41 giây

cái gì liên quan đến sinh trong đầu tôi và cả trong nhà này nữa để cứu vãn của hôn nhân có nguy cơ tan

15:48

15 phút, 48 giây

vỡ Tôi hứa làm theo ý chồng từ đó căn nhà bình yên và chồng tôi yên lặng không

15:55

15 phút, 55 giây

hề đả động đến chuyện cũ tôi cố xóa hình ảnh của khó khăn trong đầu nhưng không xóa được

16:10

16 phút, 10 giây

Tôi vẫn nhớ như in cái buổi tối định mệnh ấy ở Cửa Rừng ở dưới gốc cây sồi sả linh cảm trong tôi đến từ cuối buổi

16:20

16 phút, 20 giây

chiều doanh trại bộ đội Không có tiếng cảnh ăn cơm không có tiếng cảnh đi ngủ tối có chuyện rồi trong lòng tôi như có

16:29

16 phút, 29 giây

lửa đốt nôn nao không chịu được tôi liền chạy một mạch đến danh trạng của sinh tối om chỉ một vài chỗ thắp đèn trai tù

16:38

16 phút, 38 giây

mù thấp thoáng bóng người họ là những người lính được phân công ở lại coi doanh trại tôi hỏi thăm thì một người

16:45

16 phút, 45 giây

nói nhỏ đi rồi đi hết rồi và bảo tôi về để họ đóng cổng doanh trại

16:53

16 phút, 53 giây

chống ngực to hơn chống làng tô bưng mặt khóc sinh đi rồi xin đi như những người

17:00

17 phút

lính trẻ đã từng đến đây tập luyện rồi lại đi chiến trường

17:05

17 phút, 5 giây

trại dagas tu chạy chạy cuống quýt gió thổi hai bên tai đá sắc gai đâm dưới

17:14

17 phút, 14 giây

chân đau nhói tôi vẫn chạy chạy lối tắt qua đèo eo bát cửa rừng hun hút gió một bóng người cũng đang Huỳnh huyệt chạy

17:22

17 phút, 22 giây

ngược chiều chúng tôi nhận ra nhau tôi Đổ nhào và lòng sinh sinh thở dốc nói đơn vị anh hành quân đi vào Nam

17:31

17 phút, 31 giây

tôi thấy mình bị bỏ rơi tôi oan ức tủi thân đấm liên hồi lên vai lên ngực của anh sao anh không báo cho em Anh cứ

17:41

17 phút, 41 giây

tưởng hành quân tập luyện như mọi khi Ai ngờ đến ga sét họ phổ biến lệnh hành quân vào Nam đơn vị đang chờ tàu anh gửi

17:48

17 phút, 48 giây

ba lô và trốn khỏi sân ga chạy về lạy trời đất thần linh phù hộ các đấng

17:55

17 phút, 55 giây

linh thiêng đã chia đôi quãng đường để sinh chỉ phải chạy một nửa Còn tôi đỡ cho anh một nửa Chúng tôi đã gặp nhau ngay cửa rừng giữa

18:04

18 phút, 4 giây

đèo eo bát sinh thở hổn hển em chờ chờ anh nhé Vâng Bao giờ anh về nhanh thôi

18:13

18 phút, 13 giây

cùng lắm là sang năm không sang xuân anh sẽ về tôi gục đầu vào bộ ngực nở nang dâm vác

18:22

18 phút, 22 giây

của sinh sinh vòng hai tay ôm chặt lấy tôi mùi mồ hôi quen thuộc ấm áp và dễ chịu rồi tôi thấy người mình nóng ran

18:30

18 phút, 30 giây

lồng ngực căng cứng tưởng như bị nghẹt thở chúng tôi cuốn vào nhau dưới gốc cây sồi già bên ngoài gió vẫn thổi ngàn lau

18:40

18 phút, 40 giây

phơ phất chim rừng đi ăn muộn đang về thảng thốt kêu và cây xồi rào oằn mình rung lá chúng tôi buông nhau ra khi

18:49

18 phút, 49 giây

tiếng còi tàu tu tu từ ggh set vọng đến sinh hốt hoảng anh phải đi kẻo chậm mất cho em đi theo với không được đâu

18:58

18 phút, 58 giây

sinh mắt tôi phải quay về tôi không chịu Lúc ấy tôi chỉ muốn đi theo anh đến cùng trời cuối đất sinh chạy trước tôi chạy

19:07

19 phút, 7 giây

sau thỉnh thoảng anh dừng lại chờ tôi chúng tôi đến ga sét thì Bộ đội đang lục tục lên tàu sinh nhào lên cửa Tàu trong

19:14

19 phút, 14 giây

tiếng càu nhàu của bạn và tính quát tháo của một người chỉ huy con tàu trở toàn màu xanh rùng mình từ

19:22

19 phút, 22 giây

từ rời ga Tôi lật đật Chạy theo xin ngoái đầu ra khỏi ô cửa tàu hỏa miên miên ơi sang xuân anh sẽ về tôi cuống

19:32

19 phút, 32 giây

quýt Vâng anh xin ơi em chờ anh tôi thẫn thờ nhìn con tàu xuôi về Nam

19:39

19 phút, 39 giây

Con tàu đang chờ sinh và đồng đội của anh đi chiến trường không biết ngày trở lại

19:46

19 phút, 46 giây

tôi xưng xưng nước mắt bất chợt tôi thấy rất nhiều cánh chim trắng loang loáng chao liệng Bên Con Tàu bao nhiêu lời

19:55

19 phút, 55 giây

chúc tụng lời nhắn gửi lời hát của những người lính trẻ trên tàu mà tôi nghe không rõ tôi đứng nhìn theo đến khi Con Tàu Vào

20:04

20 phút, 4 giây

Nam khuất hẳn Sân Ga và dọc đường tàu trắng xóa những cánh chim trắng vừa rơi những người đi đường cúi xuống nhặt tôi

20:13

20 phút, 13 giây

cũng cúi xuống nhặt hóa ra là thư của những người lính trẻ biết Vội Vàng để từ biệt gia đình người

20:20

20 phút, 20 giây

thân nhiều phong thư chưa kịp dán tem nhiều lá thư chưa có phong bì tất cả đều biết nguệch ngoạc bội vàng và nhờ người

20:29

20 phút, 29 giây

đi đường gửi hộ tôi ra gas để trở về thành phố Mẹ tiễn

20:37

20 phút, 37 giây

chân tôi đến Cửa dừng ngày xưa mẹ tôi bảo bồ biết mày nặng lòng với ngày xưa quá miên ạ Tết nhất đến nơi rồi về với

20:47

20 phút, 47 giây

chồng con đừng lo cho bố Vâng thu bu về đi

20:53

20 phút, 53 giây

tôi lại trở về với chồng tôi về với con tôi tôi sẽ kể tốt cho chồng tôi nghe

20:59

20 phút, 59 giây

rằng ngày ấy tôi đã xin tiền của mẹ mua tem và phong bì tôi đã nằm bò trên sàn

21:06

21 phút, 6 giây

nhí nháy ghi tên người và địa chỉ người nhận tôi đã gửi giúp những người lính trẻ không biết bao nhiêu lá thư tới gia

21:13

21 phút, 13 giây

đình người thân của họ tôi thẫn thờ đi bộ qua đèo eo bát tôi ngồi nghỉ dưới gốc

21:20

21 phút, 20 giây

cây sồi già ngày xưa lại rưng rưng hiện về ngày xưa ơi ngày xưa Nơi Đây là cửa

21:27

21 phút, 27 giây

rừng cửa rừng hun hút gió gió thổi gió thổi hoài tôi ngước nhìn lên cây sồi già đang trở

21:37

21 phút, 37 giây

mình rung lá

22:04

22 phút, 4 giây

giọng đọc phát thanh viên Hải Yến vừa chuyển tới các bạn truyện ngắn ngày xưa Nơi Đây là cửa dừng của nhà văn xưa

22:12

22 phút, 12 giây

Nguyệt Minh một câu chuyện về đề tài hậu chiến dung dị xúc động được xây dựng trên nền bối cảnh của vùng quê bán sơn

22:19

22 phút, 19 giây

địa và dựa trên những chi tiết có thật nơi quê hương nhà văn ở Tam Điệp tỉnh Ninh Bình cuộc trò chuyện sau giữa biên

22:27

22 phút, 27 giây

tập viên chương trình và nhà văn Dương Nguyệt Minh sẽ giúp các bạn hiểu hơn ý đồ nghệ thuật cũng như những điều tác giả gửi gắm qua truyện ngắn này

22:35

22 phút, 35 giây

chuyện ngày xưa Nơi Đây là cửa rừng thì bản thân tôi thấy xúc động và tôi nghĩ rằng là nó cũng gợi nhiều điều cho thính

22:43

22 phút, 43 giây

giả đối với lại một nhà văn quân đội chúng tôi thì luôn luôn ấp ủ muốn rời lại một cái thông điệp cho thế hệ sau

22:51

22 phút, 51 giây

rằng là chiến tranh đã kết thúc từ lâu rồi thế nhưng mà con người Việt Nam vẫn chưa thoát khỏi chiến tranh đặc biệt là

23:00

23 phút

thời Hậu chiến đặc biệt là những người ở hậu phương tưởng rằng những người ra trận là những người mất mát hy sinh phải

23:09

23 phút, 9 giây

chịu gian khổ ác liệt phải hi sinh một phần xương máu của mình Cả tuổi thanh xuân của mình thực ra ở phía sau cũng có

23:18

23 phút, 18 giây

một sự hi sinh và sự hy sinh thầm lặng đó nó dai dẳng nó âm ỉ nó quyết liệt và trong những trường hợp cụ thể thì chưa

23:26

23 phút, 26 giây

biết cái sự hi sinh của người phía trước và người phía sau thì ai khủng khiếp ai

23:33

23 phút, 33 giây

Nghiệt Ngã hơn ai Tóm lại truyện ngắn nơi đây ngày xưa cửa dừng Tôi muốn hưởng thông điệp mà chiến tranh đã kết thúc từ

23:40

23 phút, 40 giây

lâu rồi nhưng con người vẫn chưa thoát khỏi chiến tranh Tuy không trực diện có thể nói về nỗi đau của người thương binh

23:47

23 phút, 47 giây

trở về nhà mất trí nhớ hoặc họ hàng người thân không nhận ra nhưng mà truyện ngắn này quá cách kể giản dị thì người ta vẫn cảm nhận được Tức là mỗi tác phẩm

23:55

23 phút, 55 giây

nó đều có một cái cách truyền tải một cái thông điệp mà cái nội dung câu chuyện khác nhau nơi đây ngày xưa ở rừng

24:02

24 phút, 2 giây

thì hoàn toàn không phải người lính trở về mà người lính đã mất đi rồi và người kính trở về với tư cách là những hình

24:09

24 phút, 9 giây

ảnh những kỷ niệm ở trong người phía sau người phía sau cô này là cô người yêu và

24:15

24 phút, 15 giây

cô ấy cứ khắc hỏi có dằn vặt có trăn trở có nghĩa là cô không thoát khỏi được quá khứ mà cái quá khứ này được Quá Khứ Ngọt

24:24

24 phút, 24 giây

ngào quá khứ Hạnh phúc nhưng quá khứ cũng là quá khứ Chia Ly nó càng đẹp bao nhiêu nó càng lung linh lãng mạn bao

24:32

24 phút, 32 giây

nhiêu thì nó lại cảm giác khỏe cảm nghiệt ngã Và cái sự chia ly của những cái cặp trai gái ở trong chiến tranh nó

24:39

24 phút, 39 giây

in đậm nét đến mức độ mà chiến tranh kết thúc từ rất lâu rồi cô đã đi lấy chồng có ở và người chồng mới rồi mà cô không thoát khỏi được nó vẫn cứ ám ảnh thì mới

24:48

24 phút, 48 giây

đủ thấy là cái chiến tranh nó khủng khiếp như thế nào trong cái chuyện ngắn có những địa danh ví dụ như là garet hoặc là đèo bát là những cái địa danh ở

24:56

24 phút, 56 giây

quê hương ông chính Ninh Bình Vâng cái này thì đúng là cái không gian nghệ thuật là đối lập cái vùng là bán sơn đĩa Tam Điệp Ninh Bình Quê Tôi Đấy khi ra

25:05

25 phút, 5 giây

xét chính là cái gà gáy và còn những đèo eo bát những cái địa danh đấy là chính địa danh ở cái khu vực đồi núi Tam Điệp

25:12

25 phút, 12 giây

Thế thì cái ngành ngày xưa là ghế da cực kỳ Ám ảnh những cái đoàn tàu chở bộ đội của mình dừng ở đó thì bom Mỹ đến cũng

25:20

25 phút, 20 giây

đánh hoặc là có những đêm 12 giờ đêm 1:00 sáng tàu dừng lại đấy để đón bộ đội đi về phía Nam thì cái ga Gành là cách

25:29

25 phút, 29 giây

nhà tôi Khoảng chục cây số thì cái tuổi thơ thôi Nó Rất ám ảnh về cái ra Gành đó Thế cho nên là lấy cái bối cảnh không

25:37

25 phút, 37 giây

gian nghệ thuật chính là cái ga lành của Ninh Bình và không gian nghệ thuật của cái núi rừng tâm điểm quê tôi và tôi cũng rất thích là cái cách chọn cái Nhân

25:46

25 phút, 46 giây

vật kể chuyện và Nhân vật kể chuyện chúng tôi Tôi nghĩ rằng là cái cách kể chuyện nó cũng gần gũi và nó cũng để cho nhân vật giãi bày nhiều hơn cái tâm tư

25:53

25 phút, 53 giây

có suy nghĩ của mình không thường là nếu là nhà văn dùng cái nhân vật tôi thì nó có một cái lợi thế là khi bạn đọc đọc

26:01

26 phút, 1 giây

thì có cảm giác như mình là người trong chuyện can dự một câu chuyện của nhân vật tôi mà Thế Thành ra bỗng có khi là

26:09

26 phút, 9 giây

nhân vật nhập luôn vào tôi luôn ấy tôi thấy là nó có hiệu quả nghệ thuật thực sự và cũng được bạn đọc Đồng cảm Tôi

26:16

26 phút, 16 giây

nghĩ được thính giả Nghe đài sau khi nghe truyện ngắn cũng ấn tượng với nhan đề câu chuyện là ngày xưa Nơi Đây là cửa rừng Vâng cái cửa dừng chính là cái điều

26:26

26 phút, 26 giây

eo bác phía trên là bác ấy là rừng Thế thì cái việc dùng cái không gian nghệ thuật đấy gần như là tôi chép lại từ cái

26:33

26 phút, 33 giây

không gian từ cái địa hình địa vật thì địa lý gì những cảnh vật như hòn núi Mồ Côi thì những cánh đồng về vì nó ám ảnh

26:42

26 phút, 42 giây

và nó quen thuộc quen thuộc từng cây cổ thụ quen thuộc từng cái lối mòn nhỏ để quen thuộc từ một cái sửa đổi thế cho

26:50

26 phút, 50 giây

nên là nó đi vào tác phẩm Một Cách Rất rung rinh là nhà văn quân đội thì cứ để tải về từ mình liệt sĩ hẳn là nó sẽ trở

26:57

26 phút, 57 giây

đi trở lại trong nhiều sáng tác của nhà văn chứ Vâng bởi vì cái thứ nhất là hệ thống quân đội thì bản thân chúng tôi là ở trong môi trường quân đội đặc biệt tôi

27:06

27 phút, 6 giây

học một số anh em lớp trên nữa các anh đã tham gia chiến tranh trong những cái kỷ niệm những cái ký ức về chiến tranh thì nó thường nó cứ hay chở đi trở lại

27:14

27 phút, 14 giây

nó cứ thức dậy đặc biệt là những cái dịp mà 27 tháng 7 thì năm ngày thương binh liệt sĩ thì anh em đồng đội gặp nhau

27:21

27 phút, 21 giây

nhiều thế thì tất cả những cái đó thì như một cái mà thúc giục mình thế thì là tập trung lại xong là bạn bè nhắc lại kỉ

27:30

27 phút, 30 giây

niệm thì tự nhiên bản thân mình là thao thức nhớ lại những kỷ niệm cũ thời đánh nhau và chiến trường những lúc mà Hành

27:37

27 phút, 37 giây

Quân Thế thì ngay cả những ký ức mà Ngày xưa mình còn nhỏ sẽ có cái quầy những đêm những buổi chiều mà bộ đội ở trên

27:46

27 phút, 46 giây

tàu cả một cái đoàn tàu chở màu xanh áo lính và giá ngụy trang dùng dùng chuyển bánh Việt Nam và dừng lại ở ga cảnh thế

27:54

27 phút, 54 giây

lúc đấy là những người lính là trong túi người ta trong ba lô có những cái lá thư người ta viết sẵn rồi Hoặc là lúc đấy ta vội vàng về ta lấy giấy cho thấy biết

28:03

28 phút, 3 giây

vội nhưng lá thư và lúc ấy không kịp dán tem không kịp dán phong bì người ta quẳng xuống đường tàu nó trắng như một

28:10

28 phút, 10 giây

cái đàn bươm bướm Thế là lúc đấy là dân mình đi qua dân mình nhặt những cái lá thư đó sang bè bắt đầu Mua tem dán lại

28:17

28 phút, 17 giây

gửi bưu điện thì bưu điện chuyển về những cái địa chỉ của các anh bộ đội ở quê có nghĩa là các anh báo tin là các anh đi vào Nam chiến đấu đấy cho nên là

28:26

28 phút, 26 giây

những cái hình ảnh đó thì nó cứ lặp đi lặp lại nó nhớ trong đầu mình không biết không được chuyện ngắn ngày xưa nơi đây Điều khiển dừng là tôi cũng tái hiện lại

28:34

28 phút, 34 giây

một phần để hình ảnh đó chúng tôi nghĩ là cái cuộc chia sẻ hôm nay nó không chỉ giúp cho tôi quý vị thính giả Nghe đài hiểu hơn về truyện ngắn ngày xưa Nơi Đây

28:41

28 phút, 41 giây

là cửa rừng mà còn nhiều hơn về những cái tâm tư suy nghĩ cái trăn trở của ông về đề tài và thương binh liệt sĩ về những mất mát sau chiến tranh chân thành

28:48

28 phút, 48 giây

cảm ơn nhà văn và chúc ông càng ngày càng nhiều sức khỏe và tràn đầy năng lượng sáng tạo các bạn thân mến chương trình Đọc Truyện

28:58

28 phút, 58 giây

Đêm Khuya hôm nay do biên tập viên Nguyễn Vũ Hà thực hiện đến đây là hết Thân ái chào tạm biệt và hẹn gặp lại các

29:04

29 phút, 4 giây

bạn trong những chương trình sau

Đồng bộ hóa với thời gian của video

Nguồn tham khảoXem podcast gốc tại: https://youtu.be/AOhygUxctT8?si=XUiKC7BwqoWw0s9F
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn