Mẹ Việt Nam Anh hùng

Truyện kể của ông Năm về những ngày quân ta hành quân vào căn cứ chiến đấu

Truyện kể của ông Năm về những ngày quân ta hành quân vào căn cứ chiến đấu

Ninh Bình14/04/2026Đặng Thị Quý (giao hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Năm ngồi tựa lưng vào gốc tre già, chậm rãi rít một hơi thuốc rồi bắt đầu câu chuyện. Giọng ông trầm, khàn nhưng ấm, như đưa người nghe trở về những năm tháng khói lửa. “Đó là một đêm cuối mùa khô, trời tối đen như mực. Tiểu đội của ông nhận lệnh hành quân gấp vào căn cứ để chuẩn bị cho trận đánh lớn. Lúc ấy, ai cũng hiểu – đi là có thể không trở về – nhưng không một ai chùn bước. Đường hành quân không phải đường làng đâu cháu ạ. Toàn rừng sâu, núi đá, có đoạn phải lội suối, có đoạn phải bò qua những bãi cỏ tranh sắc như dao. Mỗi người mang trên vai ba lô nặng trĩu: gạo, muối, đạn dược… Có đồng chí còn mang thêm cả cáng thương, phòng khi có người bị thương. Ông nhớ rõ nhất là đêm thứ hai. Mưa rừng bất chợt đổ xuống. Mưa to đến mức không nhìn thấy mặt nhau, chỉ nghe tiếng bước chân và tiếng thở gấp. Đất rừng trơn trượt, có người ngã lăn xuống dốc, nhưng lại tự đứng dậy, cắn răng bước tiếp. Lúc ấy, anh Tiến – tiểu đội trưởng – quay lại nói nhỏ:
‘Anh em cố lên, qua con suối này là tới điểm dừng!’ Chỉ một câu thôi mà như tiếp thêm sức mạnh. Cả tiểu đội lại lầm lũi bước, không ai kêu ca một tiếng. Qua được con suối, chúng tôi dừng lại dưới một tán cây lớn. Không có lều, không có chăn, mỗi người chỉ có tấm tăng phủ lên người. Gạo thì ướt hết, phải vo vội rồi nấu bằng bếp Hoàng Cầm để tránh lộ khói. Cơm chưa chín hẳn đã phải ăn, vừa ăn vừa nghe tiếng máy bay địch quần thảo trên đầu. Có đêm, chúng tôi phải hành quân trong im lặng tuyệt đối. Không được nói chuyện, không được bật đèn. Chỉ cần một sơ suất nhỏ là có thể bị phát hiện. Ông nhớ có lần, một đồng chí trẻ dẫm phải cành khô, tiếng ‘rắc’ vang lên giữa rừng. Tất cả lập tức nằm rạp xuống đất, tim đập thình thịch. May mà địch không phát hiện. Càng vào sâu, đường càng khó. Có đoạn phải bám dây leo mà trèo lên vách đá. Có đoạn phải men theo bờ vực, chỉ sơ sẩy là rơi xuống dưới. Nhưng lạ một điều, càng gian khổ thì tinh thần anh em càng vững. Có những lúc nghỉ ngắn, chúng tôi lại kể chuyện quê nhà cho nhau nghe. Người thì nhớ mẹ già, người nhớ vợ con, có anh còn chưa kịp cưới vợ đã lên đường. Nhưng tất cả đều chung một ý nghĩ: phải vào được căn cứ, phải đánh thắng để đất nước được yên bình. Ngày thứ năm, chúng tôi tới gần căn cứ. Từ xa đã thấy những tín hiệu bí mật của đơn vị bạn. Lúc ấy, ai cũng mừng, nhưng không ai dám reo lên. Chỉ nhìn nhau, gật đầu, ánh mắt sáng lên trong bóng tối. Khi đặt chân vào căn cứ, ông thấy lòng nhẹ đi một nửa. Nhưng cũng biết rằng phía trước còn là những trận đánh ác liệt hơn. Đêm đó, chúng tôi được ăn một bữa cơm đúng nghĩa – có rau rừng, có chút cá khô. Ngon lắm, ngon hơn bất cứ bữa nào sau này. Ông nhớ mãi hình ảnh anh em nằm san sát bên nhau, súng vẫn để ngay bên cạnh, nhưng gương mặt ai cũng thanh thản. Sau những ngày hành quân gian khổ, đó là giấc ngủ sâu nhất. …Giờ nghĩ lại, ông vẫn thấy như mới hôm qua. Những con đường rừng, những đêm mưa, những bước chân không mỏi… và cả tình đồng đội gắn bó như ruột thịt. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ngày hành quân ấy – ông sẽ không bao giờ quên.” Ông Năm dừng lại, mắt nhìn xa xăm. Gió chiều thổi qua hàng tre, xào xạc như tiếng rừng năm nào vẫn còn vọng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn