TRUYỆN KỂ CỦA ÔNG PHẠM XUÂN THÁI
TRUYỆN KỂ CỦA ÔNG PHẠM XUÂN THÁI
TRUYỆN KỂ CỦA ÔNG PHẠM XUÂN THÁI – THƯƠNG BINH CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM
Ông Phạm Xuân Thái, một người lính đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến trường miền Nam, vẫn thường kể lại cho con cháu và đồng đội nghe về những ngày đầu bộ đội ta đưa quân vào chiến trường. Đó là quãng thời gian đầy gian nan, thử thách, nhưng cũng vô cùng oanh liệt và thiêng liêng của đời lính.
Những ngày hành quân vào Nam, bộ đội ta chủ yếu đi bộ, băng rừng, vượt suối, men theo những con đường mòn hun hút. Ban ngày phải ẩn mình trong rừng sâu để tránh máy bay địch trinh sát, ban đêm mới lặng lẽ hành quân. Mỗi người lính mang trên vai ba lô nặng trĩu, súng đạn, lương khô, võng, tăng, thuốc men… có khi nặng gấp rưỡi trọng lượng cơ thể. Rừng sâu nước độc, sốt rét hoành hành, có những đồng đội vừa đi vừa run lên vì cơn rét, người gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương. Nhưng không ai kêu ca, tất cả đều một lòng hướng về miền Nam ruột thịt, nơi đồng bào đang ngày đêm chịu cảnh bom đạn, áp bức.
Song song với các đơn vị chiến đấu là những lực lượng vận chuyển hàng hóa, thực phẩm, đạn pháo chi viện cho chiến trường. Đó là những đoàn dân công hỏa tuyến, bộ đội vận tải, thanh niên xung phong ngày đêm bám đường, bám rừng. Hàng nghìn tấn gạo, muối, thuốc men, đạn dược được gùi trên vai, thồ bằng xe đạp, bè mảng, vượt qua mưa bom, bão đạn của kẻ thù. Có những cung đường bị máy bay địch đánh phá liên tục, vừa san lấp hố bom xong lại phải tiếp tục mở đường trong đêm để kịp đưa hàng ra tiền tuyến. Nhiều người đã ngã xuống ngay bên những thùng đạn, bao gạo còn chưa kịp chuyển đi, máu thấm vào đất đỏ Trường Sơn.
Chiến tranh là mất mát, hi sinh. Ông Thái kể, có những đơn vị vừa vào chiến trường chưa kịp quen địa hình đã phải đối mặt với những trận càn ác liệt của địch. Đồng đội ngã xuống ngay trong những trận đánh đầu tiên. Có người mới hôm qua còn cùng nhau chia nhau nắm cơm, điếu thuốc, hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại nơi rừng sâu, không kịp gửi về quê nhà một lời nhắn nhủ. Lực lượng bị tổn thất, nhưng các cánh quân vẫn tiếp tục tiến lên, vừa chiến đấu, vừa bổ sung lực lượng từ hậu phương lớn miền Bắc, từ chính những thanh niên ưu tú của miền Nam đứng lên theo cách mạng.
Bản thân ông Phạm Xuân Thái cũng bị thương trong một trận đánh ác liệt. Mảnh đạn găm vào người, để lại vết thương suốt đời. Nhưng ông luôn nói đó là vinh dự của người lính, là phần máu xương nhỏ bé góp vào thắng lợi chung của dân tộc. Điều khiến ông day dứt nhất không phải là nỗi đau của bản thân, mà là ký ức về những đồng đội đã hi sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Giờ đây, khi đất nước đã hòa bình, ông Thái kể lại câu chuyện ấy không phải để nhắc về gian khổ, mà để thế hệ sau hiểu rằng độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và nước mắt của biết bao con người. Đó là ký ức không thể nào quên của một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, mãi mãi khắc ghi trong lịch sử dân tộc Việt Nam.



