Khác

Truyện kể về chiến thắng Sông Lô

Truyện kể về chiến thắng Sông Lô

Phú Thọ24/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Truyện kể về chiến thắng Sông Lô

Mùa thu năm 1947, thực dân Pháp mở cuộc tấn công quy mô lớn lên căn cứ địa Việt Bắc với ý đồ “đánh nhanh, thắng nhanh”, tiêu diệt cơ quan đầu não của ta. Phú Thọ – vùng đất Tổ thiêng liêng, nơi hợp lưu của ba con sông lớn Đà – Thao – Lô, bỗng trở thành tuyến đầu hiểm yếu, là cánh cửa để quân Pháp tiến sâu vào Việt Bắc. Trong những ngày cam go ấy, trung đội trưởng trẻ tuổi Trần Văn Khang, người xã Thanh Thủy, nhận nhiệm vụ cùng đơn vị chốt giữ bến phà Bình Ca trên dòng sông Lô. Khang và đồng đội hiểu rõ: Nếu để tàu chiến địch vượt qua, chúng sẽ thọc thẳng lên Tuyên Quang – Thái Nguyên, uy hiếp An toàn khu và Đền Hùng. Với họ, giữ dòng sông nghĩa là giữ mạch sống của hậu phương và giữ cả cội nguồn dân tộc.

Sáng ngày 23 tháng 10, mặt nước còn phủ lớp sương lạnh thì những bóng đen thấp thoáng của đoàn tàu chiến Pháp đã xuất hiện, pháo ầm ầm xé toang màn sương. Khang truyền lệnh bình tĩnh, giọng anh trầm mà dứt khoát: “Các đồng chí, vì đất Tổ mà giữ dòng sông này!” Pháo của ta không mạnh bằng địch, nhưng nhân dân Phú Thọ đã kịp thời đưa bè gỗ, mìn tự tạo, tre vót nhọn ra hỗ trợ bộ đội. Những chiếc mìn nứa do dân làng tự tay chế, giấu kín dưới bè gỗ, phát nổ khi tàu Pháp tiến tới. Khói lửa phủ mờ mặt sông, tiếng dân công hô: “Giữ sông Lô! Giữ cửa Đền Hùng!” hòa trong tiếng đại liên nổ giòn giã. Một chiếc tàu chiến bị đánh chìm, chiếc thứ hai bốc cháy dữ dội, cả con sông như dậy sóng. Quân Pháp hỗn loạn, đội hình rối loạn và buộc phải rút lui, thừa nhận thất bại trên chính con đường mà chúng tưởng có thể thọc sâu vào trái tim căn cứ Việt Bắc.

Khang kiệt sức sau trận đánh, đôi mắt cay nồng vì khói súng. Anh nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên đồi Nghĩa Lĩnh phía xa và nghe như có tiếng trống đồng từ ngàn xưa vọng lại, thôi thúc, nhắc nhở. Đêm ấy, người dân xã nơi đơn vị đóng quân mang cơm nắm, sắn luộc, lá thuốc rừng băng bó cho thương binh. Họ không nói nhiều, chỉ khẽ dặn: “Bộ đội ơi, giữ được đất này là giữ được cội nguồn.” Lời nói chân tình ấy như một mệnh lệnh khác, nhưng xuất phát từ trái tim của nhân dân – những người đã lặng thầm nâng bước bộ đội trên mọi trận tuyến.

Chiến thắng Sông Lô – Đoan Hùng – Bình Ca đã chặn đứng mũi tiến công chủ lực của Pháp, góp phần làm thất bại hoàn toàn kế hoạch “đánh nhanh, thắng nhanh” của kẻ thù. Với Khang và đồng đội, đó không chỉ là chiến công hiển hách, mà còn là lời thề của con cháu Lạc Hồng trước đất Tổ Hùng Vương. Giữa đêm rừng yên lặng, bên tiếng sông Lô chảy, họ nói với nhau: “Dù bom đạn hay gian nguy, con cháu Lạc Hồng quyết không lùi bước.” Và lời thề ấy, như ngọn lửa bền bỉ, đã theo họ đi suốt những năm tháng dài đằng đẵng của cuộc kháng chiến, để hôm nay mỗi mùa giỗ Tổ, đất Phú Thọ lại đón chúng ta bằng những chiến công được gìn giữ bằng máu xương, bằng lòng trung thành với cội nguồn dân tộc.

Người sưu tầm; Trương Phan Kiều Anh- lớp 10D- Trường THPT Yên Thủy A

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Truyện kể về chiến thắng Sông Lô | Câu chuyện thời hoa lửa