Cựu chiến binh

Truyện ký về cựu chiến binh Lương Ngọc Năm

MÙA HOA LỬA Truyện ký về cựu chiến binh Lương Ngọc Năm

Lào Cai10/12/2025Hoàng Minh Nghĩa (Đoàn xã Khánh Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA HOA LỬA

Truyện ký về cựu chiến binh Lương Ngọc Năm

Ông Lương Ngọc Năm, sinh ngày 17/09/1956, lớn lên giữa núi rừng xã Khánh Yên, huyện Văn Bàn, tỉnh Lào Cai. Những năm tháng tuổi thơ của ông in đậm dấu vết của một vùng quê nghèo thời chiến. Cả gia đình phải dựa vào núi rừng để sống qua ngày, bữa cơm độn củ rừng, củ sắn đã trở thành quen thuộc. Nhưng chính từ gian khó ấy, ý chí của một chàng trai vùng cao bắt đầu được hun đúc, âm thầm mà mãnh liệt.

Năm 1974, khi vừa bước sang tuổi mười tám, ông xung phong nhập ngũ, mang theo lời dặn của mẹ: “Con đi vì nước, nhưng nhớ giữ mình để trở về.” Từ quê nhà, ông xuống Bắc Thái để bắt đầu khóa huấn luyện 6 tháng đầy gian khổ. Những ngày tập luyện dưới mưa gió, những đêm hành quân băng rừng, tất cả chỉ càng khiến đôi chân ông vững vàng hơn, lòng quyết tâm hơn.

Kết thúc huấn luyện, ông cùng đơn vị hành quân vào Tây Nguyên, nơi chiến trường còn ngập tiếng súng và khói lửa. Ở đây, ông tham gia Chiến dịch Mùa Xuân 1975, chiến dịch mở màn cho cao trào tiến công giải phóng miền Nam. Dưới những tán rừng đỏ lửa, ông và đồng đội kiên cường chiến đấu, vượt qua đói khát, bom pháo để mở đường tiến quân.

Sau Tây Nguyên, đơn vị ông tiếp tục đánh xuống Củ Chi, nơi chiến trường nóng bỏng nhất lúc bấy giờ. Giữa đất thép kiên cường, ông góp sức cho những trận đánh quyết định, góp phần làm nên chiến thắng lịch sử. Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông đứng lặng nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay, nước mắt hòa trong nắng tháng Tư – đó là giây phút mà cả đời ông không quên.

Trong vô số trận chiến, ông Năm nhớ nhất một trận ở Tây Nguyên – thời điểm ông đang là lính pháo binh, giữ nhiệm vụ chi viện hỏa lực cho bộ binh trên điểm cao. Hôm ấy, địch cố thủ trong rừng, khe núi hẹp khiến bộ đội ta tiến lên cực kỳ khó khăn. Đơn vị bộ binh báo về:

“Phải diệt cho được ổ súng địch, không là anh em chúng tôi khó giữ được trận địa!”

Ông Năm lập tức cùng tổ pháo chỉnh hướng, căn tầm. Nắng gắt, mồ hôi chảy dài, nhưng đôi tay vẫn chắc nịch trên bánh pháo. Khi khẩu pháo rền vang, ông ghì vai lắng nghe tiếng đạn lao đi, như gửi theo cả nhịp tim của mình.

Chỉ ít giây sau, phía mục tiêu bừng lên một cột khói lớn. Tiếng báo từ bộ binh vọng về trong âm thanh nghèn nghẹn vì xúc động:

“Trúng rồi! Ổ súng địch bị diệt rồi!”

Ông bảo, người lính pháo binh mỗi lần bắn trúng mục tiêu đều “sướng” đến tê người, không phải vì niềm vui chiến thắng, mà vì biết mình vừa cứu được đồng đội đang giáp mặt kẻ thù. Niềm vui ấy trong trẻo, mạnh mẽ và đầy tự hào – cảm giác mà cả đời ông không quên.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông được điều trở lại Tây Nguyên làm công tác quy tụ hài cốt Liệt sĩ. Công việc âm thầm, nhọc nhằn nhưng chất chứa bao nghĩa tình. Có những ngày đào đất từ sáng tới tối, có những đêm đứng lặng dưới rừng già nghe gió hú qua những nấm mộ mới tìm thấy… Ông bảo, đó là những năm tháng thiêng liêng nhất của đời mình – đưa những người ngã xuống trở về với quê hương.

Cuối năm 1978, ông cùng đơn vị hành quân lên biên giới, chuẩn bị cho cuộc chiến mới. Năm 1979, ông trực tiếp tham gia chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc. Đất nước vừa trải qua chiến tranh chống Mỹ, nay lại phải đứng lên chống quân xâm lược. Nhiều đồng đội của ông ngã xuống chỉ trong tích tắc, nhưng bằng ý chí thép, họ đã đánh đuổi quân Trung Quốc, giữ trọn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Sau chiến thắng, ông được điều về Huyện đội Văn Bàn, tiếp tục công tác, đào tạo lực lượng dân quân, xây dựng nền quốc phòng địa phương. Tới năm 1989, sau gần 15 năm quân ngũ, ông nghỉ chế độ, mang theo những ký ức không thể phai mờ về một thời “mùa hoa lửa” rực cháy.

Giờ đây, tóc ông đã bạc, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến trường, mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào. Ông thường dặn con cháu và lớp trẻ hôm nay:

“Các cháu sinh ra trong hòa bình. Điều cần giữ không phải là khẩu súng, mà là tinh thần của người đã ngã xuống để bảo vệ mảnh đất này.”

Ông gửi gắm:

Hãy sống có trách nhiệm, đừng thờ ơ trước Tổ quốc.

Hãy chăm học, chăm làm, vì đất nước mạnh lên nhờ trí tuệ và lao động của các cháu.

Hãy biết yêu thương và đoàn kết, vì dân tộc ta lớn mạnh nhất khi biết đứng bên nhau.

Và cuối cùng: “Đừng bao giờ quên quá khứ. Hòa bình có được hôm nay là bằng máu.”

Ông bảo: “Thế hệ chúng tôi đã đi qua mùa hoa lửa. Đến lượt các cháu gieo mùa hoa của tri thức, của lòng nhân ái, của một Việt Nam tươi đẹp hơn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Truyện ký về cựu chiến binh Lương Ngọc Năm | Câu chuyện thời hoa lửa