Truyện ngắn lịch sử lấy cảm hứng từ những năm tháng chiến tranh Việt Nam
Truyện ngắn lịch sử lấy cảm hứng từ những năm tháng chiến tranh Việt Nam Nhân chứng lịch sử có thật: Bác sĩ - liệt sĩ Đặng Thùy Trâm (1942–1970), người để lại những trang nhật ký nổi tiếng ghi lại cuộc sống và công việc tại chiến trường Quảng Ngãi.
Mùa hè năm 1969.
Rừng Đức Phổ, Quảng Ngãi đỏ rực màu hoa lửa. Không chỉ là sắc đỏ của những chùm phượng nơi quê nhà Hà Nội xa xôi, mà còn là màu đỏ của pháo sáng, của bom đạn và của lòng quả cảm. Cậu bé Tấn, mới mười ba tuổi, làm liên lạc cho bệnh xá dã chiến. Mỗi ngày, cậu băng qua những con đường mòn giữa rừng để chuyển thư, thuốc men và đôi khi là vài nắm gạo cho các thương binh. Tấn sợ chiến tranh. Mỗi tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời đều khiến trái tim cậu đập mạnh. Nhưng điều khiến cậu ngạc nhiên là có một người dường như chẳng bao giờ biết sợ. Đó là bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Chị có dáng người mảnh mai, giọng nói nhẹ nhàng. Thế nhưng mỗi khi thương binh được khiêng vào bệnh xá, chị lại trở nên mạnh mẽ lạ thường. Một đêm mưa lớn, tiếng bom nổ vang từ phía đồi Bàu Sen. Những người bị thương liên tiếp được đưa tới. Ánh đèn dầu leo lét. Băng gạc đã gần cạn. Thuốc mê không đủ. Tấn đứng nép bên cửa hầm nhìn chị Trâm cúi người bên bàn mổ. Mồ hôi chảy dài trên gương mặt, nhưng đôi tay chị vẫn chắc chắn. Khi ca mổ kết thúc, chị mới ngồi xuống. Tấn đưa cho chị bi đông nước. Chị không mệt sao? Chị mỉm cười: Có chứ em. Nhưng nếu mình nghỉ, ai sẽ cứu các anh ấy? Ngoài kia, tiếng bom lại vọng tới từ xa. Tấn nhìn người nữ bác sĩ trẻ tuổi và lần đầu tiên hiểu rằng lòng dũng cảm không có nghĩa là không biết sợ. Lòng dũng cảm là vẫn tiếp tục bước đi dù trong tim còn nỗi sợ. Vài tháng sau. Mùa khô đến. Những cánh rừng cháy đỏ dưới nắng. Người ta gọi đó là "mùa hoa lửa". Một buổi chiều, Tấn bắt gặp chị Trâm đang viết trong cuốn sổ nhỏ. Chị viết gì vậy? Chị khép cuốn sổ lại. Chị viết về mọi người. Viết để mai này nếu hòa bình đến, người ta sẽ biết đã có những con người sống và yêu thương nhau như thế nào giữa chiến tranh. Tấn chẳng hiểu hết. Cậu chỉ nhớ ánh mắt chị lúc ấy sáng như ngọn lửa. Mùa hè năm 1970. Tin dữ lan khắp đơn vị. Bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã hy sinh trong một chuyến công tác khi mới 27 tuổi.
Tấn lặng người. Khu rừng hôm ấy yên lặng đến lạ thường. Những người thương binh từng được chị cứu chữa không ai nói gì. Họ chỉ đứng nhìn về phía ngọn đồi xa. Trên những tán cây, hoa đỏ vẫn nở. Một màu đỏ rực cháy giữa bầu trời tháng sáu. Nhiều năm sau chiến tranh. Tấn đã trở thành một người thầy giáo già. Mỗi độ hè về, khi nhìn hoa phượng nở đỏ sân trường, ông lại nhớ tới người nữ bác sĩ năm xưa. Ông kể cho học sinh nghe về một mùa hoa lửa. Về những con người đã sống hết mình cho đất nước. Về bác sĩ Đặng Thùy Trâm – người đã để lại những trang nhật ký làm rung động hàng triệu trái tim và trở thành chứng nhân chân thực của chiến tranh.
Ông thường kết thúc câu chuyện bằng một câu nói: "Hoa lửa rồi sẽ tàn, nhưng ánh sáng của lòng nhân ái và lòng dũng cảm sẽ còn mãi."


