Truyện ngắn về anh hùng – bác sĩ Đặng Thùy Trâm (6)
Có hôm, sau một ngày dài mổ xẻ, băng bó, cứu người trong tiếng đạn gào, chị ngồi lại bên hòm thuốc gần cạn kiệt, viết vào cuốn nhật ký nhỏ:
“Hôm nay thương binh nhiều quá. Có những vết thương không thể cứu, nhưng trái tim mình không cho phép bỏ cuộc. Dẫu chỉ còn một tia hy vọng, cũng phải giữ lấy cho họ – những người đã sẵn sàng hiến cả tuổi trẻ vì Tổ quốc.”
Những dòng chữ run rẩy ấy sau này trở thành chứng nhân cho một tâm hồn trong trẻo, đẹp đến lạ kỳ giữa khói lửa.


