truyện sưu tầm
NGỌN CỜ TRÊN ĐỈNH ĐỒI CẠU
Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, cái lạnh đầu mùa bao trùm vùng đồi núi Cạn Cung và Đồi Cạu thuộc miền Tây tỉnh Quảng Bình. Đây là địa bàn chiến lược nằm trên tuyến đường tiếp tế cho chiến trường miền Nam, nơi đại đội pháo cao xạ 37mm thuộc Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Quân khu 4 đang cắm chốt. Người chỉ huy trực tiếp trận địa ngày hôm ấy là Thiếu úy, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân – người con của vùng đất Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc.
Nhận thấy vị trí hiểm yếu của Đồi Cạu, đế quốc Mỹ tung hàng chục lượt máy bay phản lực F-100 và F-105 bất ngờ lao xuống trút bom, bắn phá dữ dội nhằm san phẳng trận địa phòng không của ta.
"Toàn đại đội vào vị trí chiến đấu!" – Tiếng hô truyền lệnh của Nguyễn Viết Xuân vang lên dồn dập giữa tiếng động cơ phản lực gầm xé trời.
Những chiếc F-105 lao xuống cắt bom theo chiến thuật "vòng tròn ma quỷ", trút hàng loạt bom phá và bom đạn chùm xuống các khẩu đội. Mặt đất Đồi Cạu rung chuyển dữ dội, khói đạn mù mạt và mùi thuốc súng khét lẹt trùm lấp từng mâm pháo. Những mảnh đạn cày xới nát vụn các bao cát chắn đạn, đất đá rơi lã chã lên đầu các pháo thủ.
Giữa làn mưa bom bão đạn, Nguyễn Viết Xuân không ngần ngại bước ra khỏi hầm chỉ huy. Anh đứng thẳng trên gờ công sự cao nhất, tay cầm cờ lệnh, ánh mắt đăm đăm theo sát từng đường bay của không quân địch. Sự bình tĩnh và hiên ngang của anh như một chỗ dựa tinh thần vững chắc cho toàn thể chiến sĩ trong đại đội.
Khi đợt sóng máy bay thứ hai lao xuống dội bom, một mảnh văng lớn từ quả bom phá rơi ngay sát chân mâm pháo số 3. Mảnh đạn cứa đứt lìa đùi bên phải của Nguyễn Viết Xuân, làm anh ngã gục xuống lòng công sự, máu tươi phun ra đầm đìa ướt đẫm bộ quân phục.
Các pháo thủ hốt hoảng lao lại định nhấc anh ra khỏi trận địa để cấp cứu. Nhưng Nguyễn Viết Xuân dùng chút sức lực còn lại xua tay gạt ra. Anh gìm chặt vết thương, tự tay rút chiếc khăn khăn đút túi nhét vào vết cọ xát để cầm máu rồi dứt khoát ra lệnh:
"Không được rời mâm pháo! Tôi chưa chết, còn tôi thì đại đội vẫn phải tiếp tục bắn!"
Sự hy sinh và ý chí thép của người chính trị viên đã làm bùng cháy ngọn lửa căm thù trong lòng mỗi pháo thủ. Mặc cho vết thương hành hạ đau đớn đến lịm đi, Nguyễn Viết Xuân vẫn gạt người y tá ra, yêu cầu ghim anh đứng tựa vào thành công sự để tiếp tục quan sát đòn bay của địch.
Khi ba chiếc F-105 đâm đầu bổ nháo xuống định dội đợt bom quyết định vào mâm pháo chính, giữa tiếng gầm rú điếc óc và tiếng nổ rung trời của bom đạn, Nguyễn Viết Xuân đứng thẳng dậy, vẩy cờ lệnh chỉ thẳng vào ngực máy bay địch và gào lớn câu nói đã đi vào lịch sử:
"Nhắm thẳng quân thù mà bắn!"
Mệnh lệnh đứt ruột ấy vang vọng khắp đồi Cạu. Toàn bộ các khẩu pháo của Đại đội 3 đồng loạt nhả đạn liên hồi. Những dải đạn cao xạ màu đỏ rực đan thành tấm lưới lửa dày đặc trên bầu trời Quảng Bình. Chiếc F-105 dẫn đầu trúng đạn bùng cháy như một ngọn đuốc lớn rồi lao thẳng xuống dãy núi phía xa. Các chiếc còn lại hoảng loạn tháo chạy, bỏ lại trận địa dội bom tan tác.
Trận đánh kết thúc thắng lợi, nhưng Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng do mất quá nhiều máu, khi tuổi đời mới tròn 30.
Lời hô "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!" của Nguyễn Viết Xuân lập tức trở thành khẩu hiệu hành động, ngọn cờ thúc giục hàng ngàn chiến sĩ phòng không – không quân và lực lượng vũ trang toàn quốc tiến lên trong suốt những năm tháng chống Mỹ cứu nước. Anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Chiến tranh qua đi, hình ảnh người chính trị viên dũng cảm đứng trên gờ công sự Đồi Cạu vẫn sống mãi như một biểu tượng kiêu hãnh của khí tiết người lính thời hoa lửa – những con người đã biến nỗi đau thành sức mạnh để bảo vệ từng khoảng trời tự do của Tổ quốc.



