Truyền Thuyết Ngọn Lửa Trên Núi Rồng
Từ xa xưa, khi vùng Sơn Lương còn là những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn, người dân trong bản sống dựa vào núi rừng và những con suối trong vắt chảy từ đỉnh cao xuống thung lũng.
Trên ngọn núi cao nhất vùng có một mỏm đá hình đầu rồng hướng về phía mặt trời mọc. Người già trong bản gọi đó là Núi Rồng. Họ kể rằng bên trong lòng núi có một ngọn lửa thiêng được các vị thần gìn giữ. Ngọn lửa ấy mang lại sự sống cho cây cối, nguồn nước cho ruộng nương và bình yên cho bản làng.
Năm ấy, hạn hán kéo dài chưa từng có. Suối cạn nước, lúa trên nương héo úa, đất nứt nẻ khắp nơi. Người dân cầu trời khấn đất nhưng mưa vẫn không về.
Trong bản có cô gái tên Mỷ, nổi tiếng bởi tấm lòng nhân hậu. Thấy dân bản ngày càng khốn khó, Mỷ quyết định lên Núi Rồng tìm cách cứu mọi người.
Đường lên đỉnh núi vô cùng hiểm trở. Cô phải băng qua những khu rừng đầy sương mù, vượt qua vực sâu và những vách đá dựng đứng. Sau ba ngày ba đêm, Mỷ mới tới được mỏm đá đầu rồng.
Đúng lúc ấy, một luồng sáng đỏ rực bừng lên từ lòng núi. Trước mặt cô là ngọn lửa thiêng đang cháy lặng lẽ giữa không trung.
Một giọng nói vang lên:
"Nếu muốn cứu bản làng, con phải mang ngọn lửa này về. Nhưng hãy nhớ, ngọn lửa chỉ cháy khi con người biết yêu thương và đoàn kết."
Mỷ nâng ngọn lửa trong đôi bàn tay. Kỳ lạ thay, nó không hề nóng bỏng mà tỏa ra hơi ấm dịu dàng.
Khi cô trở về bản, ngọn lửa được đặt giữa sân làng. Mọi người cùng nhau quây quần bên ánh sáng ấy. Người có gạo chia cho người thiếu gạo. Người khỏe giúp người yếu dựng lại nương rẫy. Những gia đình trong bản cùng góp sức đào mương dẫn nước từ khe núi xa về đồng ruộng.
Điều kỳ diệu đã xảy ra.
Chỉ ít ngày sau, những đám mây đen kéo về phủ kín bầu trời. Cơn mưa đầu tiên trút xuống trong tiếng reo vui của cả bản. Suối lại đầy nước, ruộng nương hồi sinh xanh tốt.
Từ đó, mỗi năm vào ngày đầu xuân, người dân Sơn Lương đều đốt lên những đống lửa lớn để tưởng nhớ ngọn lửa thiêng trên Núi Rồng. Họ gọi đó là "Hoa Lửa" – biểu tượng của tình đoàn kết, niềm tin và khát vọng vươn lên.
Người già trong bản vẫn thường dặn con cháu:
"Ngọn lửa thiêng không nằm trên đỉnh núi nữa. Nó đang cháy trong trái tim mỗi người Sơn Lương. Chừng nào còn biết yêu thương nhau, Hoa Lửa sẽ còn tỏa sáng mãi giữa núi rừng quê hương."



