Bài viết

truyền tin khẩn trong đêm

Tuyên Quang17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm hôm đó, tôi vừa rời ca gác chưa được bao lâu thì tiếng gọi khẽ từ phía lán chỉ huy vang lên.

Không phải tiếng gọi bình thường. Nó ngắn, gọn, gần như bị nuốt vào bóng tối.

“Tập hợp.”

Chỉ một từ thôi, nhưng ai nghe cũng hiểu có chuyện gấp.

Không ai hỏi thêm. Trong chiến khu, khi mệnh lệnh đến vào ban đêm, câu hỏi chỉ làm chậm thời gian.

Tôi khoác vội ba lô, kiểm tra lại dây buộc, súng, rồi chạy theo lối mòn nhỏ dẫn về phía lán chỉ huy. Đêm vẫn đen đặc, nhưng không còn yên như trước nữa. Nó giống như một tấm màn vừa bị kéo căng.

Trong lán, ánh đèn dầu đã được che bớt. Người chỉ huy đứng bên tấm bản đồ trải trên mặt gỗ. Giọng ông thấp nhưng dứt khoát:

“Có tin báo: một mũi địch đang tiến gần khu vực phía tây. Có khả năng đánh vòng xuống căn cứ.”

Không khí trong lán lập tức thay đổi. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu: nếu tin này đúng, chúng tôi không còn nhiều thời gian.

Ông chỉ tay lên bản đồ. “Cần một tổ đi truyền tin sang cụm bên kia suối. Phải đi ngay.”

Tôi không nhớ mình đã bước lên phía trước từ lúc nào, chỉ biết khi nhìn lại, mình đã đứng trong nhóm được chọn.

Không có thời gian chuẩn bị dài. Chúng tôi xuất phát gần như ngay lập tức.

Rừng đêm lúc này không còn là nơi tĩnh lặng nữa. Nó trở thành một thứ hành lang tối om, nơi mỗi âm thanh nhỏ đều có thể trở thành tín hiệu. Chúng tôi di chuyển thành hàng một, giữ khoảng cách, gần như không nói chuyện.

Người dẫn đường đi trước rất nhanh. Thỉnh thoảng ông giơ tay ra hiệu dừng lại. Có lần cả nhóm phải nằm rạp xuống khi nghe tiếng động lạ phía xa—có thể là thú rừng, cũng có thể không.

Không ai dám xác định.

Gió bắt đầu đổi hướng, mang theo mùi ẩm của đất và lá mục. Con đường mòn dẫn xuống suối trở nên trơn hơn. Mỗi bước đi phải đặt rất chính xác, nếu không sẽ trượt xuống dốc.

Khi tới gần khu vực suối, người dẫn đường ra hiệu dừng hẳn.

Phía trước có ánh sáng mờ.

Không phải ánh trăng.

Ánh sáng nhân tạo.

Chúng tôi lập tức tản vào bụi cây, nín thở. Tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đập trong tai. Một người phía trước khẽ ra dấu: có thể là địch đang dựng trạm tạm hoặc kiểm soát đường.

Khoảng cách không xa. Rất gần.

Chúng tôi phải vòng lên sườn dốc đá bên trái, nơi địa hình hiểm nhưng ít bị quan sát. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: chỉ cần một tiếng động nhỏ là cả nhóm có thể bị phát hiện.

Chúng tôi bò, trườn, bám vào rễ cây và đá ướt. Có lúc tay tôi trượt khỏi phiến đá lạnh buốt, cả người suýt mất thăng bằng, nhưng kịp giữ lại. Không ai dám dừng lâu.

Khi vượt qua được đoạn dốc đó, tiếng suối bên dưới mới vang rõ trở lại. Nhịp thở dần ổn định hơn, nhưng căng thẳng thì không giảm.

Chúng tôi tiếp tục đi.

Đến điểm hẹn của cụm bên kia suối, trời đã gần rạng sáng. Người nhận tin không hỏi nhiều. Chỉ đọc nhanh nội dung, gật đầu rất mạnh, rồi lập tức quay đi chuẩn bị phương án.

Tin đã được chuyển.

Không ai nói “xong rồi” thành lời, nhưng ai cũng hiểu nhiệm vụ đã hoàn thành.

Lúc quay trở về, ánh sáng đầu ngày bắt đầu xuyên qua rừng. Mọi thứ vẫn ướt sương, nhưng không còn cảm giác bị truy đuổi nữa.

Chỉ khi đó, tôi mới nhận ra bàn tay mình đã lạnh cứng từ lúc nào.

Về tới căn cứ, không có tiếng ồn. Chỉ có người gác nhìn chúng tôi, gật đầu một cái rất nhẹ—một kiểu xác nhận im lặng rằng mọi người vẫn an toàn.

Tôi ngồi xuống cạnh gốc cây, thở ra thật chậm.

Đêm vừa rồi không dài hơn những đêm khác. Nhưng nó đặc hơn. Mỗi phút đều có trọng lượng riêng.

Và điều khiến tôi nhớ nhất không phải đoạn nguy hiểm nhất, mà là khoảnh khắc đứng giữa rừng tối, biết rằng chỉ một quyết định sai có thể làm thay đổi rất nhiều thứ phía sau mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn