Từ Bạc Liêu đến Khu ủy Sài Gòn – Gia Định
Kinh nghiệm lãnh đạo ở miền Tây Nam Bộ tạo tiền đề để Võ Văn Kiệt được giao những nhiệm vụ ngày càng quan trọng tại khu vực Sài Gòn – Gia Định.
Sau Hiệp định Genève năm 1954, Việt Nam bước vào một giai đoạn lịch sử mới với đất nước tạm thời bị chia cắt. Miền Nam tiếp tục là địa bàn đấu tranh phức tạp. Trong hoàn cảnh ấy, Võ Văn Kiệt tiếp tục được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng.
Từ năm 1950, đồng chí từng giữ chức Phó Bí thư rồi Bí thư Tỉnh ủy Bạc Liêu, đồng thời tham gia hoạt động trong tổ chức cách mạng ở khu vực Hậu Giang. Những năm tháng ở miền Tây giúp Võ Văn Kiệt tích lũy nhiều kinh nghiệm về công tác tổ chức và vận động quần chúng. T
tulieuvankien.dangcongsan.vn
Từ năm 1959, đồng chí được điều về Khu Sài Gòn – Gia Định, nơi có vị trí đặc biệt quan trọng. Đây là địa bàn đô thị lớn, tập trung nhiều cơ quan chính quyền, quân sự, kinh tế và có tình hình chính trị phức tạp.
Trong những năm hoạt động tại đây, Võ Văn Kiệt từng giữ cương vị Bí thư Khu ủy T4. Tại Đại hội III của Đảng năm 1960, đồng chí được bầu làm Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng. Đến năm 1972, đồng chí trở thành Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương. T
tulieuvankien.dangcongsan.vn
Sài Gòn – Gia Định là môi trường đòi hỏi cán bộ lãnh đạo phải có khả năng nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ. Không chỉ có chiến trường, địa bàn này còn có phong trào công nhân, trí thức, học sinh, sinh viên và các tầng lớp dân cư đô thị. Vì vậy, công tác vận động quần chúng và xây dựng cơ sở đòi hỏi sự linh hoạt rất cao.
Thời kỳ này góp phần hình thành một đặc điểm nổi bật trong phong cách Võ Văn Kiệt: luôn chú ý đến thực tế và tìm cách giải quyết vấn đề từ thực tế. Sau này, khi tham gia quản lý kinh tế và lãnh đạo Chính phủ, phương pháp ấy tiếp tục được thể hiện qua việc ông quan tâm đến những vấn đề cụ thể của sản xuất, đời sống và cơ sở.



