Cựu chiến binh

Từ Bản Cuôn đến chiến trường – Một tuổi xuân dâng hiến cho Tổ quốc

Thôn Bản Cuôn những ngày yên bình thường bắt đầu bằng tiếng gà gáy sớm và kết thúc trong ánh lửa bập bùng bên hiên nhà sàn. Giữa những câu chuyện của núi rừng và ký ức của người già, có một câu chuyện luôn được kể lại bằng giọng trầm lắng và đầy xúc động – câu chuyện về liệt sĩ Vi Văn Khôi, người con của Bản Cuôn trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc.

Tuyên Quang03/08/2026Xã Yên Hoa (Đoàn xã Yên Hoa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thôn Bản Cuôn những ngày yên bình thường bắt đầu bằng tiếng gà gáy sớm và kết thúc trong ánh lửa bập bùng bên hiên nhà sàn. Giữa những câu chuyện của núi rừng và ký ức của người già, có một câu chuyện luôn được kể lại bằng giọng trầm lắng và đầy xúc động – câu chuyện về liệt sĩ Vi Văn Khôi, người con của Bản Cuôn trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc.

Anh Khôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Yên Hoa còn nhiều gian khó. Tuổi thơ anh gắn liền với con suối đầu làng, với những buổi theo cha lên nương, theo mẹ ra rẫy. Cuộc sống tuy vất vả nhưng chan chứa tình người, nuôi dưỡng trong anh một tâm hồn mộc mạc, giàu lòng yêu thương và gắn bó sâu nặng với quê hương. Anh cũng như bao thanh niên nơi đây, mang trong mình ước mơ giản dị: được sống yên bình, được làm việc trên chính mảnh đất mình sinh ra.

Nhưng rồi chiến tranh ập đến, mang theo khói lửa và mất mát. Khi Tổ quốc gọi tên, anh Khôi đã không do dự. Ngày lên đường, mẹ anh lặng lẽ gói ghém từng nắm cơm, cha đứng lặng bên hiên nhà, còn anh chỉ kịp ngoái lại nhìn quê hương lần cuối. Trong ánh mắt ấy là nỗi lưu luyến, nhưng trên tất cả là quyết tâm của một người lính trẻ sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho đất nước.

Những năm tháng ở chiến trường là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Giữa mưa bom, bão đạn, giữa những đêm hành quân không ngủ, anh Khôi vẫn giữ cho mình sự lạc quan và tinh thần vững vàng. Đồng đội nhớ về anh như một người lính ít nói nhưng luôn âm thầm giúp đỡ người khác, sẵn sàng nhận phần khó về mình. Trong thời hoa lửa khốc liệt ấy, anh chính là ngọn lửa ấm, truyền niềm tin và sức mạnh cho những người cùng chiến hào.

Rồi một ngày, anh đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Tin anh hy sinh trở về Bản Cuôn trong nỗi nghẹn ngào của cả thôn bản. Núi rừng Yên Hoa hôm ấy dường như lặng hơn, dòng suối như chảy chậm lại. Anh ra đi, để lại bao ước mơ còn dang dở, để lại nỗi đau cho gia đình, nhưng cũng để lại một tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả.

Thời gian trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về liệt sĩ Vi Văn Khôi vẫn được gìn giữ như một phần ký ức thiêng liêng của quê hương. Tên anh được nhắc đến trong những buổi sinh hoạt truyền thống, trong những giờ học lịch sử, trong lời dạy của cha mẹ với con cháu. Anh trở thành biểu tượng của thế hệ thanh niên Yên Hoa đã sống, chiến đấu và hy sinh trong thời hoa lửa để hôm nay quê hương được bình yên.

Đứng trước bia tưởng niệm liệt sĩ, mỗi người chúng tôi đều cảm nhận được ngọn lửa âm thầm mà mãnh liệt đang cháy. Đó là ngọn lửa của lòng biết ơn, của trách nhiệm và của niềm tin vào tương lai. Câu chuyện thời hoa lửa của liệt sĩ Vi Văn Khôi không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay: hãy sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước, để ngọn lửa ấy mãi mãi không tắt trên mảnh đất Yên Hoa thân yêu.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn