Từ bản làng vùng cao lên đường bảo vệ biên cương
Sinh năm 1957, ông Triệu Tòn Liều, người dân tộc Dao, trưởng thành trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn. Khi Tổ quốc cần, người thanh niên trẻ đã khoác lên mình màu xanh áo lính, trở thành người lính bộ binh và lên đường thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới.
Từ bản làng vùng cao lên đường bảo vệ biên cương
Sinh năm 1957, ông Triệu Tòn Liều, người dân tộc Dao, trưởng thành trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn. Khi Tổ quốc cần, người thanh niên trẻ đã khoác lên mình màu xanh áo lính, trở thành người lính bộ binh và lên đường thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới.
Năm 1979, tình hình biên giới phía Bắc diễn biến hết sức căng thẳng. Những người lính trẻ như ông Liều được đưa lên các địa bàn trọng điểm, nơi từng ngày, từng giờ phải đối mặt với nguy cơ chiến sự.
Những ngày chiến đấu nơi biên giới Lào Cai
Trên địa bàn Lào Cai – Hoàng Liên Sơn, địa hình chủ yếu là núi cao, rừng sâu, khe suối và những con đường hiểm trở. Đối với người lính bộ binh, việc cơ động, xây dựng công sự, tuần tra và giữ chốt là những nhiệm vụ thường xuyên.
Có những ngày, tiếng pháo vọng từ phía biên giới. Bộ đội phải nhanh chóng vào vị trí chiến đấu, kiểm tra vũ khí, củng cố công sự và sẵn sàng đối phó với mọi tình huống.
Những trận chiến diễn ra trong điều kiện địa hình phức tạp. Đường tiếp tế khó khăn, thời tiết thay đổi thất thường, nhưng người lính vẫn bám trụ, giữ vững vị trí được giao.
Tình đồng đội giữa núi rừng
Trong ký ức của CCB Triệu Tòn Liều, những năm tháng chiến đấu luôn gắn với hình ảnh đồng đội.
Những người lính từ nhiều quê hương, nhiều dân tộc khác nhau cùng đứng chung một chiến hào. Họ chia nhau từng phần cơm, từng ngụm nước, cùng hành quân và hỗ trợ nhau trong những lúc nguy hiểm.
Có những người đồng đội đã hy sinh nơi biên giới. Có người bị thương rồi trở về. Những mất mát ấy trở thành ký ức thiêng liêng mà người lính năm xưa không bao giờ quên.
Đối với ông Liều, tình đồng đội chính là điều quý giá nhất còn lại sau những năm tháng chiến tranh.
Những địa danh không thể nào quên
Nhắc lại năm 1979, người lính Triệu Tòn Liều vẫn nhớ những ngày tháng bám trụ tại vùng biên giới Lào Cai. Núi rừng, đường hành quân, những công sự dã chiến và những đêm trực chiến trở thành một phần ký ức của cuộc đời.
Có những đêm trời lạnh, sương xuống dày, người lính vẫn phải đứng gác. Có những ngày mưa rừng khiến đường sá lầy lội, việc vận chuyển lương thực và đạn dược gặp rất nhiều khó khăn.
Nhưng dù gian khổ đến đâu, nhiệm vụ bảo vệ biên giới vẫn luôn được đặt lên hàng đầu.
Trở về với cuộc sống đời thường
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, người lính Triệu Tòn Liều trở về cuộc sống đời thường. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về biên giới vẫn theo ông suốt cuộc đời.
Năm tháng làm mái tóc bạc đi, nhưng tinh thần của người lính năm xưa vẫn còn đó. Ông luôn tự hào vì tuổi trẻ của mình đã được sống và cống hiến trong một giai đoạn đặc biệt của lịch sử dân tộc.
Ông cũng luôn nhắc thế hệ sau phải biết trân trọng hòa bình, bởi phía sau sự bình yên hôm nay là sự hy sinh, cống hiến của biết bao thế hệ.
Bông hoa lửa nơi biên cương
CCB Triệu Tòn Liều, người lính dân tộc Dao sinh năm 1957, là hình ảnh của một thế hệ thanh niên đã không ngần ngại lên đường khi Tổ quốc cần.
Từ cuộc sống bình dị nơi quê nhà đến những ngày bám trụ ở tuyến biên giới Lào Cai, ông và đồng đội đã trải qua những tháng ngày gian khổ, hiểm nguy nhưng đầy tự hào.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính bảo vệ biên giới năm 1979 vẫn là những “bông hoa lửa” không thể phai mờ trong ký ức dân tộc. Họ đã góp tuổi trẻ và sức lực để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.


