TỪ BAZOOKA ĐẾN SKZ – CUỘC CHẠY ĐUA VỚI NHỮNG PHÁO ĐÀI CỦA ĐỊCH
Sau Chiến dịch Việt Bắc 1947, quân Pháp ngày càng củng cố hệ thống đồn bốt, lô cốt và công sự kiên cố. Bazooka có hiệu quả cao nhưng vẫn chưa đủ sức giải quyết tất cả những mục tiêu bê tông kiên cố.
Trước thực tế đó, khoảng năm 1948-1949, Trần Đại Nghĩa cùng các cộng sự bắt đầu nghiên cứu súng không giật SKZ. Đây là một nhiệm vụ khó bởi loại vũ khí này có yêu cầu kỹ thuật cao, trong khi các cơ sở quân giới của Việt Nam còn rất hạn chế về máy móc và vật liệu.
SKZ 60 được chế thử thành công. Theo thông tin của Cổng thông tin Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam, súng có trọng lượng khoảng 26kg, có thể tháo rời để vận chuyển và sử dụng loại đạn nặng khoảng 9kg; ở cự ly thích hợp, đạn có khả năng xuyên bê tông dày trên 60cm.
Đây là một bước tiến quan trọng. Nếu Bazooka giúp bộ đội chống xe tăng, xe cơ giới và nhiều mục tiêu khác, thì SKZ hướng tới nhiệm vụ phá các công sự kiên cố.
Những người làm quân giới khi đó phải giải quyết hàng loạt vấn đề: vật liệu, thuốc phóng, độ chính xác của nòng súng, kết cấu đầu đạn và khả năng vận chuyển trên địa hình rừng núi.
Điều đáng quý là họ không có điều kiện của một nền công nghiệp hiện đại nhưng vẫn tìm cách giải quyết những bài toán kỹ thuật phức tạp bằng trí tuệ và sự sáng tạo.
Từ đây, Trần Đại Nghĩa dần trở thành một trong những người đặt nền móng cho ngành công nghiệp quốc phòng Việt Nam.



