Bài viết

Từ Bến cảng Nhà Rồng đến Mùa xuân độc lập

Nghệ An16/07/2026Lữ Văn Nghĩa (Đoàn xã Châu Tiến)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chương 1: Tiếng còi tàu giữa làn sương khói Nhà Rồng
Mùa hè năm 1911, Sài Gòn nắng như đổ lửa. Tại bến cảng Nhà Rồng, con tàu Đô đốc Latouche-Tréville đang rục rịch nhổ neo. Giữa dòng người hối hả, có một chàng thanh niên mảnh khảnh, đôi mắt sáng rực tên là Nguyễn Tất Thành
Anh không đi bằng học bổng của thực dân, cũng không đi theo diện công tử giàu sang. Anh lấy tên là Văn Ba, xin vào làm phụ bếp. Công việc của anh là quét dọn, bưng bê, thái rau, rửa bát trong gian bếp nóng hầm hập của con tàu viễn dương. Khi một người bạn hỏi: "Tiền đâu mà đi?",anh giơ hai bàn tay trắng ra và đáp: "Đây, tiền đây!".
Ngày 5/6/1911, tiếng còi tàu hú vang, anh rời Tổ quốc với một câu hỏi đau đáu: "Nước Pháp có tự do, bình đẳng, bác ái thật không? Và họ làm thế nào để giàu mạnh?"
Chương 2: Những đêm lạnh Luân Đôn và Paris
Con tàu đưa Văn Ba qua những hải cảng xa lạ: Singapore, Colombo, đến tận bờ biển châu Phi và sang tận nước Mỹ. Anh đã thấy những người dân da đen bị treo cổ, thấy những kiếp người bần cùng dưới chân tượng Thần Tự Do.
Năm 1917, anh trở lại Pháp giữa lúc cuộc Thế chiến thứ nhất đang giai đoạn khốc liệt. Tại Paris, anh lấy tên là Nguyễn Ái Quốc. Để sống sót và hoạt động, anh làm đủ nghề: đốt lò, rửa ảnh, vẽ quạt, viết báo.
Một buổi sáng tháng 7 năm 1920, trên tay anh là tờ báo Nhân Đạo. Anh đọc bản Luận cương của Lênin về vấn đề dân tộc. Trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, thiếu ánh sáng, Nguyễn Ái Quốc đã bật khóc. Anh reo lên như nói với toàn thể đồng bào đang bị xiềng xích: "Đây rồi! Đây là cái cần thiết cho chúng ta!". Anh đã tìm thấy "ánh sáng" – đó chính là con đường cách mạng vô sản.
Chương 3: Gieo mầm giữa trùng điệp hiểm nguy
Sau khi trở thành người cộng sản tại Đại hội Tua, Nguyễn Ái Quốc không dừng lại ở việc lý luận. Anh biết rằng muốn cứu nước phải có Đảng và có Lực lượng.
Năm 1923: Anh bí mật rời Pháp sang Liên Xô, quê hương của Lênin, để nghiên cứu thực tế về chính quyền công nông.
Năm 1924:Anh về Quảng Châu (Trung Quốc). Tại đây, anh mở các lớp huấn luyện chính trị bí mật. Anh tự tay soạn giáo án, nấu cơm cho học viên, chăm sóc họ như anh em. Những thanh niên ưu tú như Phạm Hồng Thái, Lê Hồng Phong đã được anh "truyền lửa" để về nước hoạt động.
Mùa xuân năm 1930: Giữa lúc các tổ chức cộng sản trong nước đang chia rẽ, anh đã chủ trì một hội nghị bí mật bên lề sân bóng đá ở Hương Cảng. Chỉ trong một thời gian ngắn, bằng uy tín và sự khôn khéo, anh đã thống nhất tất cả thành Đảng Cộng sản Việt Nam.
Chương 4: Trở về mảnh đất cội nguồn
Sau 30 năm bôn ba, qua bao nhiêu nhà tù, bao nhiêu lần thoát chết dưới họng súng của mật thám, mái tóc chàng thanh niên Văn Ba năm nào giờ đã lốm đốm bạc.
Ngày 28/1/1941, một đoàn người lặng lẽ đi bộ qua biên giới Việt - Trung. Khi bước chân chạm vào cột mốc 108 tại Pác Bó (Cao Bằng), Người dừng lại hồi lâu, nhìn về phía những bản làng xa xôi của Tổ quốc. Người đã về!
Người chọn hang Pác Bó làm "đại bản doanh". Sáng ra bờ suối, tối vào hang, cháo bẹ rau măng, bàn đá chông chênh dịch sử Đảng. Giữa rừng núi hoang sơ, người con đi xa ấy đã trực tiếp châm ngọn lửa cách mạng, chuẩn bị cho một cuộc đổi đời vĩ đại của cả dân tộc vào mùa thu năm 1945.
Lời kết:
Hành trình 30 năm của Nguyễn Ái Quốc không chỉ là một câu chuyện về địa lý, mà là câu chuyện của ý chí. Từ một phụ bếp nghèo trên con tàu viễn dương, bằng sự học hỏi không ngừng và tình yêu dân tộc cháy bỏng, Người đã tìm ra con đường để thay đổi số phận của cả một đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn