Anh hùng Lực lượng vũ trang

TỪ BỤC GIẢNG ĐẾN CƠ QUAN THAM MƯU – NGƯỜI TRỢ LÝ KỸ THUẬT

Những năm tháng làm công tác giảng dạy tại các trường đào tạo của Binh chủng Tăng thiết giáp đã đem lại cho ông Nguyễn Hữu Tùng một nền tảng quan trọng: kiến thức chuyên môn, kinh nghiệm thực tế và khả năng truyền đạt. Nhưng con đường binh nghiệp của ông không dừng lại ở bục giảng.

Nghệ An11/08/2026Chi đoàn Quỳ Lăng (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau một thời gian công tác, ông được giao nhiệm vụ Trợ lý kỹ thuật tham mưu tại Bộ Tham mưu Binh chủng Tăng thiết giáp.

Đó là một bước chuyển đáng chú ý.

Nếu ở trường đào tạo, nhiệm vụ của ông là truyền đạt kiến thức cho cán bộ, chiến sĩ thì khi làm công tác tham mưu kỹ thuật, ông phải nhìn vấn đề ở phạm vi rộng hơn. Công việc không còn chỉ xoay quanh một lớp học hay một nội dung chuyên môn cụ thể, mà gắn với yêu cầu chung của đơn vị và của cả Binh chủng.

Những kiến thức từng được ông tích lũy từ Đại học Bách khoa lúc này tiếp tục phát huy giá trị.

Nhưng điều quan trọng là ông không chỉ dựa vào những gì đã học.

Qua những năm làm giáo viên, ông đã có thêm kinh nghiệm về kỹ thuật, hiểu hơn về người sử dụng, về yêu cầu đào tạo và về những vấn đề có thể phát sinh trong thực tế. Những kinh nghiệm ấy trở thành hành trang để ông bước vào công tác tham mưu.

Từ bục giảng đến cơ quan tham mưu là một sự thay đổi về vị trí công việc, nhưng giữa hai công việc ấy vẫn có một sợi dây nối liền.

Đó là chuyên môn kỹ thuật.

Là trách nhiệm.

Và là yêu cầu phải luôn xác định rõ nhiệm vụ.

Trong môi trường tham mưu, một người cán bộ không chỉ cần biết mình phải làm gì mà còn phải biết nhìn nhận vấn đề trong mối quan hệ với nhiệm vụ chung.

Một vấn đề kỹ thuật có thể không chỉ liên quan đến một thiết bị.

Một yêu cầu đào tạo có thể liên quan đến cả một đội ngũ.

Một giải pháp kỹ thuật có thể ảnh hưởng đến khả năng thực hiện nhiệm vụ của đơn vị.

Vì vậy, người làm tham mưu phải cẩn trọng, chính xác và có trách nhiệm.

Ông Tùng bước vào công việc ấy với hành trang của một người đã trải qua cả quá trình học tập và giảng dạy.

Những năm ở Đại học Bách khoa giúp ông có nền tảng về kỹ thuật.

Những năm trong quân đội giúp ông hiểu về tổ chức, kỷ luật và nhiệm vụ.

Những năm làm giáo viên giúp ông hiểu sâu hơn về công tác đào tạo và việc vận dụng kiến thức trong thực tế.

Tất cả được kết hợp trong vai trò mới.

Có thể nói, đây là giai đoạn mà năng lực chuyên môn của ông được đặt trước những yêu cầu rộng hơn.

Nếu trước đây ông đứng trước học viên để giải thích một vấn đề kỹ thuật, thì nay ông phải tiếp cận vấn đề từ góc độ của một cơ quan tham mưu.

Không còn chỉ là câu hỏi “học viên có hiểu hay không”, mà còn là câu hỏi “đơn vị cần gì”, “làm thế nào để đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ” và “giải quyết vấn đề kỹ thuật ra sao”.

Đó là một bước trưởng thành trong nghề nghiệp.

Nhưng công tác tham mưu cũng đòi hỏi sự kiên trì.

Có những vấn đề không thể giải quyết ngay.

Có những việc phải nghiên cứu, trao đổi và xem xét nhiều lần.

Có những yêu cầu phải phối hợp với nhiều bộ phận khác nhau.

Người cán bộ phải biết lắng nghe, tổng hợp và đưa ra phương án phù hợp.

Trong quá trình ấy, kinh nghiệm làm việc tập thể trở thành một yếu tố quan trọng.

Ông Tùng luôn ghi nhận sự hỗ trợ của những người đồng chí, đồng đội xung quanh mình. Ông hiểu rằng dù một người có chuyên môn đến đâu cũng không thể hoàn thành mọi nhiệm vụ nếu thiếu sự phối hợp của tập thể.

Đó là đặc điểm rất rõ của môi trường quân đội.

Mỗi người đảm nhiệm một phần công việc.

Người này hỗ trợ người kia.

Cấp dưới thực hiện nhiệm vụ.

Cấp trên chỉ đạo.

Cơ quan tham mưu tổng hợp.

Đơn vị triển khai.

Tất cả cùng hướng đến một mục tiêu chung.

Trong hệ thống ấy, người trợ lý kỹ thuật là một mắt xích.

Có thể vị trí đó không trực tiếp tạo nên những hình ảnh hào hùng của chiến trường, nhưng lại góp phần chuẩn bị và bảo đảm cho hoạt động của lực lượng.

Ông Tùng hiểu giá trị của công việc mình đang làm theo cách rất giản dị: đã được giao nhiệm vụ thì phải cố gắng hoàn thành.

Đó cũng là quan điểm ông giữ từ những ngày còn là sinh viên cho đến khi bước vào quân đội.

Điều thay đổi chỉ là quy mô của nhiệm vụ.

Khi còn là sinh viên, ông chịu trách nhiệm với việc học.

Khi làm giáo viên, ông chịu trách nhiệm với kiến thức truyền đạt cho học viên.

Khi trở thành trợ lý kỹ thuật tham mưu, ông chịu trách nhiệm với những công việc chuyên môn phục vụ yêu cầu chung của Binh chủng.

Trách nhiệm ngày càng lớn hơn, nhưng nguyên tắc của ông vẫn không thay đổi.

Xác định rõ nhiệm vụ.

Làm việc nghiêm túc.

Kiên trì đến cùng.

Chính những điều tưởng như đơn giản ấy lại giúp ông đi qua nhiều năm công tác.

Trong quá trình làm công tác tham mưu kỹ thuật, những kiến thức mà ông từng tiếp thu từ các chuyên gia Liên Xô cũng trở nên hữu ích.

Việc được tiếp cận với những kiến thức kỹ thuật quân sự mới không chỉ giúp ông nâng cao trình độ mà còn mở rộng cách nhìn về công nghệ và phương tiện quân sự.

Ông không giữ những kiến thức ấy cho riêng mình.

Tinh thần của người giáo viên vẫn còn đó.

Những gì biết được phải được vận dụng vào công việc.

Những gì có thể truyền đạt thì truyền đạt cho đồng đội.

Những gì chưa rõ thì tiếp tục học hỏi.

Có lẽ chính vì vậy mà dù chuyển từ công tác giảng dạy sang tham mưu, ông vẫn giữ được tinh thần của một người làm nghề kỹ thuật: không ngừng học.

Đối với kỹ thuật quân sự, điều này đặc biệt quan trọng.

Trang thiết bị thay đổi.

Yêu cầu nhiệm vụ thay đổi.

Con người cũng phải thay đổi theo.

Nếu người cán bộ dừng lại ở những kiến thức cũ, họ sẽ khó đáp ứng được nhiệm vụ mới.

Ông Tùng đã trải qua quá trình ấy trong nhiều năm.

Từ sinh viên Bách khoa.

Đến người lính.

Từ người lính kỹ thuật.

Đến giáo viên.

Từ giáo viên.

Đến trợ lý kỹ thuật tham mưu.

Mỗi giai đoạn là một bước trưởng thành.

Nhưng tất cả đều dựa trên cùng một nền tảng: chuyên môn và trách nhiệm.

Công việc tham mưu cũng giúp ông nhìn rõ hơn vai trò của sự chính xác.

Trong giảng dạy, một thông tin sai có thể khiến học viên hiểu không đúng.

Trong công tác kỹ thuật, một nhận định thiếu chính xác có thể dẫn đến những vấn đề lớn hơn.

Vì vậy, người cán bộ phải thận trọng trong từng công việc.

Không được chủ quan.

Không được làm qua loa.

Phải kiểm tra.

Phải suy nghĩ.

Phải chịu trách nhiệm với điều mình làm.

Đó là những yêu cầu mà ông từng bước hình thành trong quá trình công tác.

Nhưng phía sau công việc vẫn là cuộc sống của một người có gia đình.

Những năm tháng trong quân đội không phải lúc nào cũng cho phép ông ở gần người thân. Công việc, nhiệm vụ và điều kiện thời chiến khiến khoảng cách giữa công việc và gia đình nhiều khi trở nên rất lớn.

Đó cũng là một trong những thử thách mà ông phải đối mặt.

Nhưng thay vì để hoàn cảnh riêng chi phối nhiệm vụ, ông cố gắng giải quyết từng việc, sắp xếp cuộc sống và tiếp tục công tác.

Đó là điều ông gọi là vượt qua tình cảm riêng vì việc chung.

Không phải người lính không có tình cảm với gia đình.

Ngược lại, chính vì có gia đình, có những người thân yêu ở phía sau nên trách nhiệm của người lính càng trở nên sâu sắc.

Nhưng khi đã nhận nhiệm vụ, người lính phải biết đặt công việc chung vào đúng vị trí.

Ông Tùng đã lựa chọn như vậy.

Và sự lựa chọn ấy theo ông trong suốt những năm tháng binh nghiệp.

Nhìn lại vai trò Trợ lý kỹ thuật tham mưu, có thể thấy đây là một chặng đường quan trọng trong quá trình trưởng thành của ông Nguyễn Hữu Tùng.

Nếu những năm đứng lớp giúp ông xây dựng năng lực truyền đạt thì công tác tham mưu giúp ông mở rộng tầm nhìn.

Nếu giảng đường giúp ông đào tạo người khác thì cơ quan tham mưu giúp ông trực tiếp tham gia vào quá trình chuẩn bị và giải quyết những yêu cầu kỹ thuật của Binh chủng.

Hai công việc khác nhau nhưng bổ trợ cho nhau.

Và chính sự kết hợp ấy đã tạo nên hình ảnh một người lính trí thức có chuyên môn, có kinh nghiệm và có tinh thần trách nhiệm.

Đằng sau chức danh “Trợ lý kỹ thuật tham mưu” là một quá trình dài của học tập, rèn luyện và cống hiến.

Không có bước đi nào tự nhiên mà có.

Tất cả đều được xây dựng từ những năm tháng trên giảng đường, những lớp học quân đội, những lần tiếp xúc với chuyên gia, những giờ nghiên cứu kỹ thuật và sự hỗ trợ của đồng đội.

Đó cũng là cách ông Nguyễn Hữu Tùng nhìn về cuộc đời mình.

Không phải một cuộc đời của những khoảnh khắc lớn lao liên tiếp, mà là một chuỗi những nhiệm vụ được thực hiện bằng sự kiên trì.

Và chính từ công việc tham mưu kỹ thuật ấy, ông tiếp tục có cơ hội tham gia vào một nhiệm vụ đặc biệt – chuyến dẫn một tiểu đoàn xe tăng vào Quảng Trị để bàn giao cho chiến trường.

Đó là chuyến đi mà nhiều năm sau ông vẫn nhớ.

Một chuyến đi đưa người cán bộ kỹ thuật vốn quen với trường đào tạo và cơ quan tham mưu đến gần hơn với chiến trường.

Một nhiệm vụ thử thách cả chuyên môn, sức chịu đựng và bản lĩnh của người lính.

Nhưng trước khi bước vào hành trình ấy, ông Nguyễn Hữu Tùng đã có một quãng đường dài chuẩn bị: từ giảng đường Bách khoa, đến những lớp học quân đội, rồi cơ quan tham mưu kỹ thuật.

Tất cả những kinh nghiệm ấy sẽ trở thành hành trang theo ông trên con đường vào Quảng Trị – nơi ông phải đối mặt với một trong những nhiệm vụ khó khăn nhất của đời binh nghiệp.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TỪ BỤC GIẢNG ĐẾN CƠ QUAN THAM MƯU – NGƯỜI TRỢ LÝ KỸ THUẬT | Câu chuyện thời hoa lửa