Anh hùng Lực lượng vũ trang

TỪ CẬU BÉ ĐI Ở ĐẾN NGƯỜI ANH HÙNG

Đắk Lắk30/08/2026Phường Tân Lộc (Đoàn phường Tân Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuộc đời bắt đầu trong nghèo khó nhưng kết thúc bằng ánh sáng của vinh quang.

Có những con người tuổi thơ phải chịu nhiều cay đắng nhưng khi đất nước cần, họ lại đứng lên mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.

Phạm Đường là một con người như thế.

Tuổi thơ của ông gắn với cuộc sống của một gia đình nông dân nghèo. Khi mới khoảng 10 tuổi, ông đã phải đi ở cho nhà địa chủ. Những năm tháng ấy giúp ông hiểu sâu sắc thế nào là sự cơ cực của người lao động trong xã hội cũ.

Một đứa trẻ đáng lẽ phải được đến trường, được vui chơi, được sống trong vòng tay gia đình, nhưng Phạm Đường lại phải sớm đối diện với cuộc sống nhọc nhằn.

Bốn năm đi ở.

Bốn năm của những thiếu thốn.

Bốn năm của những cay đắng.

Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, một sức sống mạnh mẽ đã được hình thành.

Năm 1944, cuộc đời ông bước sang một trang mới.

Ông gặp cán bộ cách mạng.

Được tuyên truyền.

Được giác ngộ.

Và ông tìm thấy một con đường.

Đó là con đường đấu tranh vì độc lập dân tộc.

Phạm Đường tham gia Thanh niên Cứu quốc.

Rồi năm 1945, ông bí mật tham gia hoạt động du kích.

Khi Cách mạng Tháng Tám bùng lên, người thanh niên ấy không đứng ngoài lịch sử.

Ông trực tiếp tham gia vào cuộc đấu tranh giành chính quyền.

Đất nước giành được độc lập.

Nhưng độc lập vừa giành được lại đứng trước thử thách mới.

Thực dân Pháp quay trở lại.

Phạm Đường lại cầm vũ khí.

Từ tháng 10/1945, ông hoạt động tại chiến trường Quân khu 5. Trong quá trình chiến đấu, ông tham gia 65 trận đánh.

65 trận đánh là 65 lần thử thách.

Nhưng cũng là 65 lần bản lĩnh được tôi luyện.

Ở mỗi trận, Phạm Đường đều thể hiện sự gan dạ, quyết tâm và khả năng bình tĩnh xử trí trước hiểm nguy.

Đặc biệt, ông không chỉ là một người lính giỏi mà còn là một cán bộ chính trị có uy tín.

Ông quan tâm đến đồng đội.

Chăm lo đời sống chiến sĩ.

Gần gũi với mọi người.

Chính sự chân thành ấy khiến ông được đồng đội quý mến và nể phục.

Một người chỉ huy tốt không nhất thiết phải nói những lời thật lớn.

Đôi khi, sức mạnh của người chỉ huy nằm trong cách họ sống.

Sống gần gũi.

Sống trách nhiệm.

Sẵn sàng chia sẻ gian khổ.

Và khi chiến đấu, sẵn sàng đứng ở nơi nguy hiểm nhất.

Phạm Đường đã làm như vậy.

Trong trận Tuy Hòa năm 1954, ông trực tiếp chỉ huy tiểu đội vượt qua làn đạn địch, tiến công các vị trí đối phương, tiêu diệt 6 xe và chia cắt khu nhà ở với khu hành chính của địch. Hành động ấy góp phần tạo thời cơ để lực lượng ta xung phong và làm chủ trận đánh.

Từ một cậu bé đi ở, Phạm Đường đã trở thành người cán bộ mà đồng đội tin tưởng.

Đó là một sự thay đổi phi thường.

Nhưng điều phi thường ấy không đến từ may mắn.

Nó đến từ lựa chọn.

Ông đã lựa chọn cách mạng.

Lựa chọn đứng về phía nhân dân.

Lựa chọn chiến đấu.

Và lựa chọn không khuất phục trước nghịch cảnh.

Ngày 31/8/1955, Nhà nước trao tặng ông Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Danh hiệu ấy là câu trả lời của lịch sử đối với một cuộc đời đã vượt lên từ gian khó.

Phạm Đường – từ một cậu bé nghèo trở thành người Anh hùng.

Đó không chỉ là câu chuyện về chiến tranh.

Đó là câu chuyện về sức mạnh của con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn