Anh hùng Lực lượng vũ trang

TỪ CẬU BÉ THEO CHA VÀO CHIẾN KHU ĐẾN VỊ TƯỚNG ANH HÙNG: HÀNH TRÌNH ĐẶC BIỆT CỦA TRUNG TƯỚNG LƯU PHƯỚC LƯỢNG

Có những con người trưởng thành trong giảng đường, trong những năm tháng bình yên của tuổi trẻ. Nhưng cũng có những người lớn lên giữa tiếng bom rền, giữa những trận càn quét và những cuộc hành quân không biết ngày trở lại. Trung tướng Lưu Phước Lượng là một trong những người như thế. Ông sinh năm 1948 tại thị xã Thủ Dầu Một, tỉnh Thủ Dầu Một trước đây (nay thuộc phường Thủ Dầu Một, Thành phố Hồ Chí Minh theo đơn vị hành chính hiện hành). Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh

An Giang07/06/2026Nguyên Trực (tổng hợp) (xã Long Kiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, cha ông là cán bộ hoạt động kháng chiến, trực tiếp chỉ huy lực lượng vũ trang giải phóng tại địa phương. Ngay từ nhỏ, Lưu Phước Lượng đã chứng kiến cảnh quê hương chìm trong khói lửa, những cuộc càn quét liên tiếp và sự hy sinh của nhiều người dân vô tội.

Năm 1965, khi vừa tròn 17 tuổi, thay vì tiếp tục cuộc sống của một học sinh như bao bạn bè cùng trang lứa, ông đưa ra quyết định làm thay đổi cả cuộc đời mình.

Ông theo cha vào vùng giải phóng Chánh Lưu, còn gọi là Nhà Đỏ, thuộc chiến khu miền Đông Nam Bộ.

Ở tuổi mà nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường, chàng trai trẻ ấy đã bước vào một cuộc chiến khốc liệt với tất cả sự can trường và lý tưởng của tuổi thanh xuân.

Hai năm sau, năm 1967, Lưu Phước Lượng chính thức trở thành chiến sĩ của Xưởng sửa chữa và lắp ráp máy thông tin S3 thuộc Phòng Thông tin Miền.

Nghe đến công việc sửa chữa máy thông tin, nhiều người dễ nghĩ đó là nhiệm vụ ở phía sau chiến tuyến.

Nhưng chiến trường miền Nam lúc ấy không có nơi nào thực sự an toàn.

Các căn cứ cách mạng liên tục trở thành mục tiêu của những trận ném bom dữ dội và các cuộc hành quân quy mô lớn của quân đội Mỹ cùng chính quyền Sài Gòn.

Trong một trận càn ác liệt, sau khi máy bay B-52 rải bom xuống khu vực đóng quân, lực lượng thuộc Lữ đoàn Dù 173 của Mỹ đổ bộ bằng trực thăng nhằm truy quét căn cứ cách mạng.

Giữa khói lửa mịt mù và tiếng bom đạn chưa kịp lắng xuống, tiểu đội của Lưu Phước Lượng cùng ba đồng đội bất ngờ tổ chức phản kích.

Bằng sự mưu trí, gan dạ và tinh thần chiến đấu ngoan cường, họ đã gây cho đối phương những tổn thất nặng nề.

Chiến công đặc biệt ấy đã giúp cả tiểu đội được phong tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”, trở thành niềm tự hào của đơn vị.

Nhưng chiến tranh không chỉ có những chiến công.

Phía sau mỗi chiến thắng là biết bao mất mát và hy sinh.

Năm 1968, Lưu Phước Lượng tham gia cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân ngay từ những ngày đầu tiên và tiếp tục chiến đấu đến hết đợt hai của chiến dịch.

Đó là một trong những giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Các đơn vị tham gia chiến dịch phải đối mặt với hỏa lực cực mạnh và những trận chiến giằng co kéo dài.

Đơn vị của ông chịu nhiều tổn thất.

Nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường.

Bản thân ông cũng bị thương và phải rút về căn cứ tại Lộc Ninh để điều trị.

Nhiều năm sau, những người lính từng đi qua Mậu Thân vẫn thường nói rằng đó giống như một cơn bão lửa khổng lồ mà những ai sống sót bước ra đều mang theo những ký ức không thể nào quên.

Sau thời gian chiến đấu ở miền Nam, Lưu Phước Lượng được cử ra miền Bắc học tập, bồi dưỡng nghiệp vụ.

Hoàn thành nhiệm vụ học tập, ông tiếp tục trở lại quân đội, tham gia công tác và phục vụ trong nhiều giai đoạn quan trọng của đất nước, trong đó có thời kỳ bảo vệ biên giới và xây dựng lực lượng vũ trang trong thời bình.

Từ một chiến sĩ trẻ tuổi giữa chiến trường khốc liệt, ông từng bước trưởng thành và trở thành một trong những cán bộ chính trị tiêu biểu của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Trong suốt quá trình công tác, ông đảm nhiệm nhiều cương vị quan trọng như Chính ủy Sư đoàn 5, Chính ủy Quân đoàn 4, Phó Tư lệnh Quân khu 9 và Phó Trưởng ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ.

Năm 2004, ông được Đảng và Nhà nước phong quân hàm Trung tướng.

Đó là sự ghi nhận xứng đáng đối với một người đã dành trọn tuổi trẻ và cả cuộc đời cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Thế nhưng, đối với những người từng đi qua chiến tranh, vinh quang lớn nhất đôi khi không nằm ở quân hàm hay chức vụ.

Điều khiến nhiều người xúc động khi nhắc về Trung tướng Lưu Phước Lượng chính là những trang hồi ký ông để lại mang tên “Dấu ấn cuộc đời”.

Trong cuốn sách ấy, ông không viết nhiều về thành tích cá nhân.

Ông dành phần lớn những trang viết để kể về đồng đội, về những người đã chiến đấu bên mình và mãi mãi nằm lại trên chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.

Đó là những ký ức không thể phai mờ của một thế hệ đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập dân tộc.

Sau hàng chục năm đi qua chiến tranh, trải qua nhiều cương vị lãnh đạo quan trọng, điều còn đọng lại sâu sắc nhất trong trái tim người lính năm xưa vẫn là hình bóng những đồng đội đã ngã xuống.

Bởi với thế hệ của ông, phần thưởng lớn nhất không phải là những ngôi sao trên quân hàm.

Mà là được sống, được chứng kiến ngày đất nước hòa bình, thống nhất.

Được kể lại cho thế hệ hôm nay hiểu rằng nền độc lập, tự do mà dân tộc đang có đã được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và bằng cả cuộc đời của biết bao người lính.

Và đó cũng chính là giá trị lớn nhất mà cuộc đời Trung tướng Lưu Phước Lượng để lại cho các thế hệ mai sau.

Nguyên Trực (tổng hợp

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn