Từ câu chuyện “trai thời loạn” 2
Tự hào là chiến sĩ Điện Biên
Trong đội hình Đại đội 924, đơn vị chủ công của Tiểu đoàn 255, biết mình mới chỉ có kiến thức về kỹ, chiến thuật do nhà trường huấn luyện nên vừa cùng đồng đội cơ động chiến đấu trong các trận đánh vừa và nhỏ, Lê Quyên vừa tích cực luyện tập các khoa mục trong đánh công kiên trên những trận địa đồi sim gần nơi đơn vị đóng quân. Trận đầu tiên ông tham chiến ở trung đội mũi nhọn là trận đánh đồn Phố Mới trên Đường 18 năm 1951. Sau tiếng bộc phá khai hỏa, hỏa lực các loại của ta đồng loạt rền vang. Hàng rào được mở chỉ sau 10 phút, trung đội xung kích lao lên hoàn thành việc chiếm đầu cầu. Trung đội phó Lê Quyên chỉ huy anh em giữ vững lô cốt, yểm hộ nhau phát triển vào các giao thông hào. Nhưng do mũi đột phá bên đơn vị bạn gặp khó khăn, địch hồi phục dần và phản kích về phía đơn vị. Cùng lúc, pháo địch từ Bắc Ninh, Phả Lại cũng chi viện, bắn xung quanh đồn. Qua liên lạc, có thông tin địch còn huy động thêm thiết giáp và quân cơ động từ Bắc Ninh về. Bộ đội ta vẫn quyết chiến đấu, cầm cự với địch cho đến khi có lệnh của Trung đoàn cho đơn vị rút lui. “Trên đường rút lui, chúng tôi bị địch phát hiện và đánh chặn. Tôi bị một mảnh đạn xuyên qua lưng vào nách, phải về khu căn cứ điều trị vết thương. Có lẽ do hồi ấy còn trẻ nên qua khoảng một tuần điều trị, vết thương đã lành, tôi liền trở lại đơn vị chiến đấu. Tuy nhiên, do mảnh đạn nằm sâu trong nách, bị lớp mỡ bao bọc không thể lấy ra được nên suốt 73 năm qua, tôi phải chung sống với nó”, cựu chiến binh Lê Quyên nói.



