Từ câu chuyện “trai thời loạn” 2 (1)
Trò chuyện với chúng tôi, cựu chiến binh Lê Quyên vui vẻ cho biết, kỷ niệm 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ cũng là ngần ấy thời gian ông đứng trong hàng ngũ của Đảng. Cuộc đời quân ngũ của ông có nhiều niềm tự hào và những dấu ấn không thể quên. Nhất là vào cuối tháng 1-1954, khi đang tiến vào chiếm lĩnh trận địa thì có lệnh của trên thay đổi phương châm tác chiến chiến dịch, các lực lượng phải rút ra, trở về vị trí tập kết ban đầu. Nhớ lại thời điểm đó, chiến sĩ Điện Biên Lê Quyên cho biết, trong tư tưởng của bộ đội hiện rõ sự lo lắng nhưng do lệnh của trên yêu cầu phải tuyệt đối chấp hành nên mọi người nén lại mọi thắc mắc, tâm tư. Ông kể tiếp: “Sáng 30-1-1954 có tin địch sẽ nống ra phía Đông mặt trận để thăm dò lực lượng của ta, Trung đoàn trưởng Nguyễn Hữu An lệnh cho Tiểu đoàn 255 cử lực lượng ra cảnh giới phòng ngự ở quả đồi thuộc khu vực bản Tà Lèng. Bộ phận gồm 15 đồng chí (1 tiểu đội bộ binh và 1 khẩu trung liên) của Đại đội 653 dưới sự chỉ huy của tôi nhận nhiệm vụ trên. Do đất ở vùng này rất rắn nên phải mất gần hai tiếng đồng hồ chúng tôi mới đào xong công sự trên trận địa vừa chiếm lĩnh. Đúng lúc ấy, chiến sĩ cảnh giới báo cáo địch đang tiến vào trận địa của ta. Chờ cho tên chỉ huy tay cầm ba toong và tên lính đeo máy liên lạc đi sau mở máy kêu o o cách chưa đầy 10m, tôi ra lệnh nổ súng. Cả hai tên chết tại chỗ, số còn lại bị bất ngờ vội chạy lùi lại phía sau, gọi máy bay và pháo binh ở Mường Thanh yểm trợ. Đánh đến quá 12 giờ vẫn chưa thấy quân ta chi viện, trong khi khẩu trung liên của ta đã bị gãy nòng, chỉ còn tôi và các chiến sĩ Bạc, Kiệm, Phán, Sáng là còn đủ sức chiến đấu nên tôi quyết định rút lên quả đồi phía sau để bảo toàn lực lượng và chuẩn bị chiến đấu tiếp”. Không ngờ một quả đạn AT của địch rơi trúng công sự, Trung đội phó Lê Quyên bị thương vào mắt, chiến sĩ Kiệm ở bên phải bị thương vào tay, còn chiến sĩ Bạc ở bên trái bị thương vào đầu, khi về đến đội điều trị thì hy sinh. Sau ngày hòa bình, ông đã tìm về tận quê hương của liệt sĩ Bạc, được gia đình liệt sĩ nhận làm con nuôi...
Ngày 30-3-1954, đợt công kích thứ hai của ta vào Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ bắt đầu. Trước đó, sau nhiều ngày đào hào, đơn vị của Lê Quyên đã hoàn thành tuyến phòng ngự dài khoảng 300m. Các trận chiến đấu diễn ra liên tục. Anh nuôi tiếp tế nước và cơm nắm ra tận trận địa. Thương binh và tử sĩ cũng được tải thương đưa về tuyến sau ngay khi dứt loạt đạn. “Đang chỉ huy bộ đội phòng ngự thì có điện của Trung đoàn cử tôi làm Phó đại đội trưởng Đại đội 925, triệu tập Đại đội trưởng Đặng Văn Đùng về Trung đoàn họp gấp. Dù rất bất ngờ nhưng chúng tôi chỉ có vài phút bàn giao công việc. Chẳng ngờ, đến 2 giờ sáng hôm sau, tôi bị sức ép của pháo địch làm chảy máu tai. Một mảnh đạn khác phạt qua đỉnh đầu, khi máu chảy lênh láng xuống mặt tôi mới biết, anh Đùng cho người đưa tôi về đội điều trị và không đi nhận công tác mới mà ở lại đơn vị chỉ huy bộ đội. Rất may, vết thương không quá nặng, đến giữa tháng 4, từ Đội điều trị 5 trở về, tôi vẫn có thể cùng đồng đội chiến đấu cho đến ngày kết thúc chiến dịch”, Đại tá Lê Quyên cho biết.


