TỪ CẬU HỌC TRÒ BẮC GIANG ĐẾN PHI CÔNG MIẾG-21
Trước khi trở thành một phi công huyền thoại, Nguyễn Văn Cốc từng là một học sinh của Bắc Giang. Năm 1961, ông được tuyển chọn đào tạo phi công, mở ra một con đường mới trong cuộc đời. Hành trình từ ghế nhà trường đến buồng lái máy bay là câu chuyện về tuổi trẻ, khát vọng và sự lựa chọn trong những năm tháng đất nước có chiến tranh.
Trong mỗi cuộc đời đều có những thời điểm mà chỉ một lựa chọn có thể mở ra một con đường hoàn toàn khác. Với Nguyễn Văn Cốc, năm 1961 chính là một thời điểm như vậy. Sinh năm 1942 tại xã Bích Sơn, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang, ông lớn lên trong một giai đoạn đất nước có nhiều biến động. Khi còn trẻ, ông học tập tại trường Ngô Sĩ Liên, thị xã Bắc Giang, nay thuộc thành phố Bắc Giang. Theo các tư liệu báo chí, năm 1961 ông được tuyển chọn để đào tạo trở thành phi công. Với một thanh niên đang ở tuổi đôi mươi, việc trở thành phi công là một cơ hội đặc biệt nhưng cũng là một nhiệm vụ đòi hỏi rất nhiều nỗ lực. Máy bay chiến đấu thời đó là phương tiện kỹ thuật hiện đại, đòi hỏi người điều khiển phải có kiến thức, sức khỏe, khả năng phản ứng nhanh và tinh thần kỷ luật cao. Nguyễn Văn Cốc bắt đầu quá trình huấn luyện tại Hải Phòng, sau đó được lựa chọn sang Liên Xô học tập. Đối với một chàng trai xuất thân từ quê hương Việt Yên, chuyến đi ấy chắc chắn mở ra một thế giới rất khác. Từ môi trường học tập quen thuộc ở Bắc Giang, ông phải thích nghi với điều kiện đào tạo mới, tiếp xúc với máy móc hiện đại và những yêu cầu nghiêm khắc của nghề phi công. Học lái máy bay không chỉ là học cách điều khiển một phương tiện. Người phi công phải hiểu khí tượng, kỹ thuật, chiến thuật bay, khả năng phối hợp và đặc biệt là làm chủ tâm lý trong những tình huống khó khăn. Quá trình đào tạo đã rèn luyện cho Nguyễn Văn Cốc những nền tảng quan trọng để sau này trở thành một phi công chiến đấu xuất sắc. Ông được đào tạo trên MiG-17, sau đó chuyển loại MiG-21. Những chiếc máy bay này trở thành một phần quan trọng trong lịch sử Không quân Nhân dân Việt Nam. Khi trở về nước, ông tham gia Trung đoàn 921, đơn vị được biết đến với tên gọi Đoàn Sao Đỏ. Từ đây, cuộc đời Nguyễn Văn Cốc bước sang một giai đoạn mới. Nếu tuổi học trò là thời gian tích lũy kiến thức thì những năm tháng trong lực lượng không quân là thời gian ông biến kiến thức thành kỹ năng và bản lĩnh. Trong đội hình MiG-21, ông thường bay ở vị trí số 2. Chính từ vị trí ấy, ông được đồng đội gọi là “Chim cắt số 2”. Điều đáng quý trong câu chuyện này là Nguyễn Văn Cốc không xuất hiện như một người đã giỏi ngay từ đầu. Thành tích sau này của ông là kết quả của cả một quá trình. Từ học sinh Bắc Giang đến học viên phi công, từ người mới vào đơn vị đến phi công giàu kinh nghiệm, ông phải từng bước học hỏi. Trong môi trường quân đội, mỗi bài học đều có ý nghĩa. Một thao tác chính xác, một quyết định đúng lúc hay khả năng phối hợp tốt với đồng đội đều có thể quyết định kết quả của một nhiệm vụ. Chính vì vậy, khi nói về Nguyễn Văn Cốc, không nên chỉ nhớ đến con số 9 chiến công. Cần nhớ đến cả quá trình rèn luyện đứng phía sau con số ấy. Đó là những giờ học, những buổi huấn luyện, những lần kiểm tra, những kinh nghiệm được tích lũy và những bài học từ đồng đội. Sau này, Nguyễn Văn Cốc trở thành một trong những phi công có thành tích nổi bật nhất của Không quân Nhân dân Việt Nam. Ông được ghi nhận 9 lần bắn rơi máy bay đối phương theo thống kê của Việt Nam. Nhưng nếu chỉ nhìn vào thành tích cuối cùng mà bỏ qua hành trình ban đầu thì chúng ta sẽ không hiểu hết giá trị của câu chuyện. Một người bình thường có thể trở thành một người xuất sắc nếu được trao cơ hội, có quyết tâm và biết tận dụng thời gian để rèn luyện. Đó là bài học mà câu chuyện tuổi trẻ của Nguyễn Văn Cốc mang lại. Từ Bích Sơn, ông đã bước ra một hành trình lớn. Và hành trình ấy bắt đầu không phải bằng một chiến công, mà bằng việc học tập, rèn luyện và dám lựa chọn một con đường khó khăn.



