Cựu chiến binh

Từ cầu phao trong bom đạn đến khoảnh khắc 30/4 lịch sử

Câu chuyện là hành trình đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào của người thanh niên từ công trường xây dựng đã tình nguyện lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Trải qua những tháng ngày vượt Trường Sơn, chiến đấu ác liệt, cứu dân trong hoạn nạn và tham gia các chiến dịch lớn, hình ảnh người lính hiện lên kiên cường, dũng cảm giữa bom đạn. Đỉnh cao là thời khắc cùng đơn vị tiến vào Sài Gòn trong ngày 30/4 lịch sử, góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang và trở về tiếp tục xây d

Ninh Bình16/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vạn Thắng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vạn Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Phạm Công Hữu thoát ly ngày 04/09/1964, tham gia xây dựng trạm bơm Cốc Thành tại Vụ Bản, Nam Hà. Sau hai năm công tác (1964–1965), đầu năm 1967 bác được điều lên xây dựng đập Phùng 24 cửa thuộc huyện Phúc Thọ – Sơn Tây, đến cuối năm lại chuyển về làm việc tại trạm bơm Hữu Bị, huyện Lý Nhân, tỉnh Nam Hà.

Tháng 12/1967, hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng “Tất cả vì miền Nam ruột thịt”, nhận rõ nghĩa vụ và trách nhiệm của người thanh niên miền Bắc xã hội chủ nghĩa, bác cùng nhiều đồng chí trong cơ quan đã trích máu viết đơn tình nguyện lên đường vào Nam chiến đấu.

Tết Mậu Thân năm 1968, bác được nghỉ phép 10 ngày về gia đình. Sau Tết, bác trở lại đơn vị và trúng nghĩa vụ quân sự, chính thức nhập ngũ ngày 16/02/1968, thuộc Tiểu đội 1, Trung đội 1, Đại đội 1, Tiểu đoàn 431, Quân khu 3.

Sau đó, bác cùng đơn vị hành quân bộ hơn 30km về xã Bình Đà, huyện Thanh Oai để học chính trị và huấn luyện quân sự trong 15 ngày. Tiếp đó, đơn vị hành quân 105km về nông trường 2/9, tiếp tục huấn luyện trong 1 tháng 15 ngày. Đến ngày 18/04/1968, đơn vị nhận cờ Tổ quốc và cờ giải phóng, chính thức lên đường làm nhiệm vụ.

Trong hành trình vào Nam, một kỷ niệm sâu sắc là tại Quảng Bình giáp Lào, đơn vị vượt sông bằng cầu phao ghép từ thùng phi. Khi một nửa đã sang bờ bên kia, số còn lại đang trên cầu thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện, thả pháo sáng và ném bom dữ dội. Đơn vị buộc phải dừng lại để thu gom lực lượng và làm công tác mai táng cho những đồng chí đã hy sinh.

Suốt 6 tháng hành quân trên tuyến đường Trường Sơn, gian khổ chồng chất, có lúc đơn vị đến khu vực đường 9. Trong điều kiện bom đạn dội xuống liên tục, bác phải chạy bộ gần 5km giữa tiếng máy bay gầm rú và pháo sáng rực trời. Dù tổn thất, đơn vị vẫn kiên cường tiến bước.

Cuối tháng 10/1968, đơn vị tới khu tập kết tại C25 D8, tiểu đoàn độc lập thuộc Quân khu 7. Năm 1970, tình hình tại Campuchia biến động, chính quyền Lon Nol đàn áp, bắt bớ và tàn sát người Việt. Lúc đó, tiểu đoàn của bác cùng các đơn vị khác đã phối hợp cứu được hàng nghìn người dân thoát khỏi hiểm nguy.

Năm 1972, trong Chiến dịch Nguyễn Huệ, địch huy động lực lượng lớn gồm bộ binh, xe tăng, pháo binh và không quân do tướng ngụy Đỗ Cao Trí chỉ huy, mở nhiều cuộc tấn công ác liệt nhằm tiêu diệt cơ quan đầu não của ta. Trong chiến dịch này, bác cùng đơn vị đã tiêu diệt nhiều xe tăng, trực tiếp bắn rơi 2 máy bay trực thăng và tiêu diệt nhiều sinh lực địch, góp phần phá tan cuộc càn quét tại miền Đông Nam Bộ.

Trong giai đoạn chuẩn bị cho Chiến dịch Hồ Chí Minh, tiểu đoàn độc lập của bác được Quân khu 7 giao nhiệm vụ chốt giữ, phối hợp cùng bộ đội chủ lực tiến công vào Sài Gòn. Từ ngày 8/3/1975 đến 30/4/1975, đơn vị án ngữ tại khu vực đông bắc miền Đông Nam Bộ.

Đúng 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975, bác cùng đơn vị tiến vào tiếp quản Bệnh viện Cộng Hòa và Cục Quân y của chính quyền Sài Gòn. Sau ngày toàn thắng, bác ở lại Sài Gòn công tác đến cuối năm 1975, tham gia giải trừ quân bị và được đơn vị giữ lại phục vụ lâu dài trong quân đội.

Đến tháng 3/1976, bác được về phép thăm gia đình. Do hoàn cảnh khó khăn, bác làm đơn xin phục viên và được đơn vị chấp thuận. Ngày 01/07/1976, bác chính thức trở về địa phương, tiếp tục tham gia lao động, góp phần xây dựng quê hương trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn