“Tự chỉ trích – dám nhìn vào khuyết điểm để tiến lên”
Nguyễn Văn Cừ (1912–1941) là Tổng Bí thư của Đảng Cộng sản Đông Dương từ năm 1938 đến năm 1940. Ông là một nhà lãnh đạo trẻ, có tư duy lý luận sắc bén, nổi bật với tác phẩm “Tự chỉ trích”, thể hiện tinh thần tự phê bình và đấu tranh chống những biểu hiện lệch lạc trong tổ chức.
Nguyễn Văn Cừ sinh năm 1912 tại Bắc Ninh trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Từ khi còn trẻ, ông đã tham gia hoạt động cách mạng và sớm bị thực dân Pháp bắt giam.
Những năm tháng trong tù không làm ông từ bỏ lý tưởng. Trái lại, ông tiếp tục học tập, nghiên cứu và rèn luyện bản lĩnh chính trị.
Năm 1938, khi mới 26 tuổi, Nguyễn Văn Cừ được bầu làm Tổng Bí thư của Đảng Cộng sản Đông Dương.
Đây là thời kỳ phong trào cách mạng đứng trước nhiều thử thách. Tổ chức phải đối mặt với sự đàn áp của chính quyền thực dân, đồng thời phải giải quyết những vấn đề về đường lối và phương pháp hoạt động.
Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Văn Cừ viết tác phẩm “Tự chỉ trích”.
Điều đặc biệt của tác phẩm là ông không né tránh những hạn chế, khuyết điểm trong hoạt động của tổ chức. Ông cho rằng muốn cách mạng phát triển thì phải dũng cảm nhìn nhận những sai lầm, phân tích nguyên nhân và sửa chữa.
“Tự chỉ trích” thể hiện một tinh thần rất đáng quý: phê bình để tiến bộ chứ không phải phê bình để chia rẽ.
Nguyễn Văn Cừ cũng nhấn mạnh sự cần thiết phải giữ vững đoàn kết nhưng đoàn kết không có nghĩa là che giấu khuyết điểm.
Năm 1940, ông bị thực dân Pháp bắt. Sau cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ, ông bị kết án tử hình và hy sinh năm 1941 khi mới 29 tuổi.
Cuộc đời ngắn ngủi nhưng Nguyễn Văn Cừ để lại một bài học lớn về bản lĩnh của người lãnh đạo trẻ.
Đó là dám nhìn thẳng vào sự thật, kể cả khi sự thật ấy liên quan đến chính mình và tổ chức của mình.



