Cựu chiến binh

TỪ CHIẾN HÀO ĐẾN QUÊ HƯƠNG – MỘT ĐỜI NGƯỜI, HAI LẦN CỐNG HIẾN

Tuyên Quang13/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TỪ CHIẾN HÀO ĐẾN QUÊ HƯƠNG – MỘT ĐỜI NGƯỜI, HAI LẦN CỐNG HIẾN

Ngày 19 tháng 2 năm 1965, chàng trai Hà Văn Cấp rời quê hương Hùng Mỹ lên đường nhập ngũ. Khi ấy, tuổi đời còn trẻ, phía trước là một chặng đường dài mà ông chưa thể biết sẽ có những gì đang chờ đợi. Đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh, hàng vạn thanh niên từ những miền quê lần lượt khoác lên mình bộ quân phục, tạm biệt gia đình để thực hiện nhiệm vụ với Tổ quốc. Với ông Hà Văn Cấp, ngày lên đường ấy cũng là ngày tuổi trẻ của ông bắt đầu gắn với quân đội và những năm tháng lịch sử của đất nước.

Từ một người thanh niên của quê hương Hùng Mỹ, ông bước vào cuộc sống quân ngũ, từng bước làm quen với kỷ luật, với tập thể và với trách nhiệm của người lính. Hơn mười năm phục vụ trong quân đội, từ năm 1965 đến tháng 9 năm 1975, là quãng thời gian đặc biệt trong cuộc đời ông. Những năm tháng ấy không chỉ rèn luyện ông về bản lĩnh, ý chí và tinh thần trách nhiệm, mà còn chứng kiến sự trưởng thành của một người lính từ những ngày đầu nhập ngũ đến khi mang cấp bậc Thượng sĩ, giữ chức vụ Trung đội trưởng.

Trong hành trình ấy, ông cũng có một dấu mốc quan trọng khi ngày 18 tháng 12 năm 1966 được kết nạp vào Đảng, đến ngày 29 tháng 5 năm 1968 trở thành đảng viên chính thức. Từ người chiến sĩ trẻ, ông từng bước trưởng thành trong quân đội, nhận những nhiệm vụ có trách nhiệm ngày càng cao hơn. Đằng sau cấp bậc và chức vụ là cả một quá trình phấn đấu, rèn luyện và sự tin tưởng của tổ chức, đồng đội.

Nhưng rồi chiến tranh đi đến hồi kết. Năm 1975, đất nước bước sang một trang mới. Sau hơn mười năm trong quân ngũ, tháng 9 năm 1975, ông Hà Văn Cấp trở về quê hương. Ngày trở về cũng là lúc một chặng đường khép lại, nhưng với ông, đó không phải là dấu chấm hết cho những năm tháng cống hiến. Người lính rời quân ngũ nhưng tinh thần trách nhiệm vẫn còn nguyên vẹn.

Trở về quê hương, ông tiếp tục học tập và công tác. Từ tháng 9 năm 1977 đến tháng 5 năm 1978, ông tham gia lớp sơ cấp lý luận chính trị tại Trường Đảng Tuyên Quang. Sau đó, ông dành nhiều năm gắn bó với công tác tại địa phương, tham gia công tác Đảng, Hội đồng nhân dân và các tổ chức chính trị - xã hội. Những năm tháng công tác ở cơ sở trở thành một phần quan trọng khác trong cuộc đời ông – phần đời của một người lính trở về tiếp tục góp sức xây dựng quê hương.

Nếu trong chiến tranh, nhiệm vụ của người lính là bảo vệ Tổ quốc, thì trong hòa bình, trách nhiệm ấy được tiếp nối bằng những công việc bình dị hơn nhưng không kém phần ý nghĩa. Từ kinh nghiệm, tác phong và tinh thần trách nhiệm được rèn luyện trong quân đội, ông tiếp tục đem sức mình phục vụ địa phương. Nhiều năm gắn bó với cơ sở đã giúp ông trở thành một phần của đời sống quê hương, cùng địa phương thực hiện những nhiệm vụ trong thời kỳ mới.

Năm 1997, ông tiếp tục tham gia Hội Cựu chiến binh. Từ đây, ông lại trở về với những người đồng đội năm xưa, tham gia công tác Hội và có thời gian đảm nhiệm Chi hội trưởng Cựu chiến binh. Với ông, đó không chỉ là một nhiệm vụ mới mà còn là sự tiếp nối của tình đồng đội. Những người từng cùng thế hệ, từng trải qua chiến tranh nay gặp lại nhau trong cuộc sống hòa bình, cùng chia sẻ những ký ức đã qua và góp phần giữ gìn truyền thống cho thế hệ sau.

Nhìn lại hành trình ấy, những Huân chương, Huy hiệu và Kỷ niệm chương mà ông được trao tặng trở thành những dấu mốc ghi nhận cho từng chặng đường cống hiến. Nhưng phía sau mỗi phần thưởng không chỉ là những dòng chữ trong hồ sơ. Đó là những năm tháng tuổi trẻ trong quân ngũ, những năm tháng làm việc tại địa phương và những năm tháng tiếp tục gắn bó với đồng đội, với quê hương.

Điều đáng quý nhất trong câu chuyện của ông Hà Văn Cấp có lẽ không nằm ở những phần thưởng, mà ở sự tiếp nối của một tinh thần: khi Tổ quốc cần thì lên đường, khi đất nước hòa bình thì trở về xây dựng quê hương. Một lần cống hiến trong chiến tranh, một lần tiếp tục cống hiến trong hòa bình – hai chặng đường tưởng khác nhau nhưng cùng được nối bằng trách nhiệm của một người con đối với quê hương, đất nước.

Hôm nay, khi tuổi đã cao, ông Hà Văn Cấp vẫn là một phần của ký ức về một thế hệ đã đi qua những năm tháng đặc biệt của lịch sử. Câu chuyện của ông được kể lại không chỉ để nhắc nhớ về một người lính, mà còn để thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình, về những người đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc và về trách nhiệm tiếp nối những giá trị tốt đẹp ấy.

Từ người lính năm xưa đến người cán bộ quê hương, từ những năm tháng chiến tranh đến những ngày tháng hòa bình, cuộc đời ông Hà Văn Cấp là một hành trình mà ở đó, màu áo có thể thay đổi, nhiệm vụ có thể thay đổi, nhưng tinh thần cống hiến thì vẫn vẹn nguyên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn